NHÂN DÂN VIỆT NAM.ORG
TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC TRONG NUỚC VÀ HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN QUYẾT TÂM
CÓ NGÀY VUI ĐẠI THẮNG VIỆT NAM III LÀ ĐẬP TAN ÂM MƯU DBHB CỦA ĐẾ QUỐC MỸ, GIẢI TRỪ VÀ GIẢI HOẶC
GIẶC ÁO ĐEN VATICAN – GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊA – GIẶC TIN LÀNH

    Giới thiệu một số website:

   * Cong San
   * Nhan Dan
   * Cong An
   * Cong An N.D.
   * Quan Doi N.D
   * Lao Dong
   * Thanh Nien
   * Tuoi Tre
   * Saigon G, P.
   * VNA Net
   * Voice of V.N.
   * www.chuyenluan.com
   * www.duoctue.org
   * www.khuongviet.net
   * www.nguoivietyeunuoc.org
   * www.nguyentua.com
   * www.dongduongthoibao.net
   * www.dongduongthoibao.com
   * home.comcast.net/~charlieng


   

CỐ THIẾU TƯỚNG PHẠM XUÂN ẨN NÓI VỀ CHỦ NGHĨA QUỐC GIA LÀ:...


 Cố Thiếu Tướng Phạm Xuân Ẩn Nói Về Chủ Nghĩa Quốc Gia Là:

 

Trong chống Pháp, yêu nước là theo Việt Minh, 

Trong chống Mỹ, yêu nước là theo “Việt Cộng”

 

Nhà T́nh Báo Vĩ Đại Thiếu tướng Phạm Xuân Ẩn

 

 

VĨNH BIỆT NHÀ T̀NH BÁO VĨ ĐẠỊ PHẠM XUÂN ẨN

 

Nhà t́nh báo vĩ đại, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam, thiếu tướng Phạm Xuân Ẩn đă từ trần lúc 11 giờ 20 ngày 20-9-2006, thọ 80 tuổi. Tôi không muốn tin vào sự thật vô lư này. Vẫn biết rồi ông cũng sẽ ra đi, vẫn biết trước sau ǵ chuyện này cũng sẽ đến, nhưng tất cả những người yêu mến ông Ẩn đều không muốn chấp nhận.

 

Là kư giả hăng tin Anh Reuters, rồi kư giả báo TIME của Mỹ, ông cũng là một nhà báo chuyên nghiệp. Không ai t́m thấy sự giả dối trong các bài báo của ông. Sau 30 năm kết thúc chiến tranh Việt Nam, một trí thức Mỹ, giáo sư Thomas A.Bass đă viết về Phạm Xuân Ẩn trên tờ The New Yorker: "Ẩn là một người Việt Nam thầm lặng, một mẫu người tiêu biểu với một lư tưởng cách mạng thuần thành. Anh thường nói anh không bao giờ dối ai, rằng anh cung cấp những bài phân tích chính trị cho báo TIME mà anh đă gửi cho Bắc Việt. Anh là một người bị xẻ đôi có ḷng trung chính cao độ, một người sống với sự giả dối nhưng lại nói toàn sự thật" (trích từ Wikipedia). "Phạm Xuân Ẩn là đồng nghiệp của tôi và là một phóng viên sáng giá. Phạm Xuân Ẩn có một sự hiểu biết tinh tường về hiện t́nh chính trị Việt Nam, và đáng chú ư là những tin tức tài liệu của anh chính xác một cách lạ thường" (lời của McCulloch, cựu giám đốc các văn pḥng báo TIME tại châu Á, nguồn đă dẫn).

 

Ông đă bỏ thuốc lá được mấy năm, ai cũng mừng. Ông hút thuốc 52 năm, lúc c̣n khỏe mọi người khuyên ông bỏ, ông nói: "Thôi cha nội, nếu bỏ thuốc th́ tôi chết lâu rồi !". Cuối cùng th́ ông cũng không ngang bướng được, khi chỉ c̣n thở với một phần hai lá phổi. Thỉnh thoảng thở không được, ông phải vào bệnh viện, rồi lại ra. Ban đầu th́ thưa, sau dày hơn, và lần này th́ không ra nữa...

Ông không chống chọi với cái chết mà chờ đợi nó, hài hước với nó. Hồi trước tết ông bảo tết ông sẽ ra đi, bây giờ th́ ông ra đi thật. Ông hài hước trong mọi t́nh huống, hài hước chừng nào ông vẫn c̣n thở, hài hước với nửa lá phổi của ḿnh. Hôm nay th́ hết rồi. Những người yêu mến ông Ẩn buồn và tôi có cảm giác cuộc đời bớt vui đi một chút.

Suốt hai mươi năm chiến tranh, ông đă làm được những việc ít có nhà t́nh báo cổ kim đông tây nào làm nổi. Trong hai mươi năm đó, tổng hành dinh kháng chiến "biết" Mỹ phần nhiều qua những tin tức và phân tích từ con người này. Tất cả chiến lược, chiến thuật, những chiến dịch, những cuộc hành quân lớn, những ư đồ quân sự - chính trị của đối phương, nhất là trong các thời điểm đặc biệt, đều được ông cung cấp từ trong trứng nước cho cấp chỉ huy cao nhất của kháng chiến.

Điều lạ lùng là ông đă làm những chuyện tày đ́nh đó không theo cách thông thường của hoạt động t́nh báo mà người ta quen hiểu. Ông làm việc ǵ cũng quang minh chính đại. Ông hoạt động t́nh báo v́ Tổ quốc ḿnh và khi trở thành nhà t́nh báo ông hoạt động chuyên nghiệp, không cảm tính. Là một người chính trực, Phạm Xuân Ẩn không cung cấp thông tin theo "khẩu vị" cấp trên. Đó là lư do khiến cho những tin tức t́nh báo từ Phạm Xuân Ẩn được cấp trên tin cậy một cách tuyệt đối.

Là kư giả hăng tin Anh Reuters, rồi kư giả báo TIME của Mỹ, ông cũng là một nhà báo chuyên nghiệp. Không ai t́m thấy sự giả dối trong các bài báo của ông. Sau 30 năm kết thúc chiến tranh Việt Nam, một trí thức Mỹ, giáo sư Thomas A.Bass đă viết về Phạm Xuân Ẩn trên tờ The New Yorker: "Ẩn là một người Việt Nam thầm lặng, một mẫu người tiêu biểu với một lư tưởng cách mạng thuần thành. Anh thường nói anh không bao giờ dối ai, rằng anh cung cấp những bài phân tích chính trị cho báo TIME mà anh đă gửi cho Bắc Việt. Anh là một người bị xẻ đôi có ḷng trung chính cao độ, một người sống với sự giả dối nhưng lại nói toàn sự thật" (trích từ Wikipedia). "Phạm Xuân Ẩn là đồng nghiệp của tôi và là một phóng viên sáng giá. Phạm Xuân Ẩn có một sự hiểu biết tinh tường về hiện t́nh chính trị Việt Nam, và đáng chú ư là những tin tức tài liệu của anh chính xác một cách lạ thường" (lời của McCulloch, cựu giám đốc các văn pḥng báo TIME tại châu Á, nguồn đă dẫn).

Cách đây không lâu, tôi có gặp ông Larry Berman, một giáo sư chính trị học người Mỹ (Đại học California), một người rất khâm phục Phạm Xuân Ẩn và đang viết một cuốn sách về ông. Ông Larry nói ông đang cố tự lư giải một điều mà ông cho là khó giải thích nhất đối với người Mỹ: "V́ sao một người như ông Ẩn lại có thể được Việt cộng dung nạp ?". Tôi nói trong chống Pháp, yêu nước là theo Việt Minh; trong chống Mỹ, yêu nước là theo "Việt cộng". Đó là một điều giản dị dễ hiểu đối với người Việt Nam, nhưng đối với người Mỹ lại không dễ hiểu. Nếu hiểu được điều đó hẳn Mỹ đă không bị sa lầy ở Việt Nam.

Hiểu tại sao Phạm Xuân Ẩn được "Việt cộng" dung nạp th́ dễ, nhưng tôi chắc c̣n lâu lắm chúng ta mới đánh giá hết về con người này. Chúng tôi đă viết một thiên kư sự đăng trên 52 số báo Thanh Niên và đang hoàn thành một cuốn sách về ông. Chúng tôi đă phăng hết những tài liệu, những đường dây, những đầu mối liên quan đến ông Ẩn, chúng tôi biết rất nhiều, nhưng hiểu được tầm vóc của ông th́ chỉ được một chút xíu thôi. Biết là một chuyện, hiểu và tiếp cận được là một chuyện khác.

Giờ đây ông Ẩn đă trở nên gần gũi với người dân. Ông trở thành một niềm tự hào của nước Việt. Nhưng không phải ai cũng hiểu được ông. Phải yêu nước và chính trực mới có thể hiểu được con người này.

Trích Hoàng Hải Vân ( Thanh Niên )

QĐND, ngày 21/9/06

 

 

******

 

Phạm Xuân Ẩn - Điều Còn Chưa Nói

 

 

Một trong số những điệp viên cộng sản được Tây phương biết đến nhiều nhất, ông
Phạm Xuân Ẩn (Ảnh chụp 2000)

Cuộc đời những điệp viên luôn có những bí ẩn

Phạm Xuân Ẩn, đã qua đời ở tuổi 79 sau thời gian bệnh nặng

 

Truyền thông ở Việt Nam bày tỏ sự kính trọng và ca ngợi vị thiếu tướng tình báo, nhưng không nhắc đến một số chương tranh cãi trong cuộc đời ông.

 

Thiếu tướng tình báo Phạm Xuân Ẩn trút hơi thở cuối cùng vào sáng 20-9 ở Bệnh viện Quân y 175, Sài Gòn.

 

Ông đã sống tại thành phố này kể từ khi chính quyền Việt Nam Cộng Hòa thất thủ ngày 30-4-1975.

 

Hoạt động

 

Sinh năm 1927 ở Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai, ông tham gia lực lượng Việt Minh chống quân Nhật, Pháp khi còn thiếu niên.

 

Vào đầu thập niên 1950, người sinh viên học tiếng Anh được tuyển mộ vào lực lượng tình báo mới thành lập.

 

Năm 1957, ông được cử đi học ở Mỹ, và vào thực tập tại một tờ báo địa phương và tại Liên Hiệp Quốc.

 

Stanley Karnow viết trong cuốn "Vietnam - A History" rằng ông Ẩn "trở thành người hâm mộ bóng đá - và yêu mến nước Mỹ."

 

Quay về Việt Nam năm 1959, ông Ẩn trở thành điệp viên nhị trùng bên trong mạng lưới tình báo của chính phủ Ngô Đình Diệm.

 

"Ông vừa là điệp viên vừa là nhà chiến lược," Jean-Claude Pomonti, phóng viên đã về hưu của báo Pháp Le Monde, nhận xét.

 

"Ông có mạng lưới liên lạc sâu sát với người Mỹ và có khả năng phân tích tình huống xuất sắc. Họ chưa bao giờ bắt được ông. Ông là điệp viên hoàn hảo."

 

Phạm Xuân Ẩn bắt đầu làm việc cho nhiều hãng tin nước ngoài, gồm hãng Reuters và sau đó hoạt động 10 năm với tư cách phóng viên chính người Việt của tạp chí Time.

 

Nhiều nhà báo phi cộng sản và cả các nhân vật trong chính quyền Việt Nam Cộng Hòa khi đó đã là bạn của ông Ẩn mà không biết về vai trò thật của ông.

 

Phức tạp thời hậu chiến

 

Năm 1975, khi Sài Gòn thất thủ, Đảng Cộng sản ban đầu định tiếp tục cho ông Ẩn sang Mỹ để tiếp tục công tác. Nhưng Hà Nội thay đổi ý định, mà có người cho rằng lý do là vì nỗi e ngại ông Ẩn đã trở nên thân Mỹ.

 

Terence Smith, người bạn của ông Ẩn khi làm trưởng phòng đại diện báo New York Times ở Việt Nam năm 1968-1970, nói ông chịu bi kịch của những người phục vụ hai chủ - họ không được cả hai tin tưởng.

 

Trong một bài viết hồi năm ngoái sau khi gặp lại ông Ẩn ở TP. HCM, Terence Smith kể rằng ngay cả những người cộng sản cũng cảm thấy khó xử với ông Ẩn.

 

"Họ thấy khó làm việc với tôi," ông Ẩn nói khi ấy. "Tôi luôn đùa giỡn mà họ thì nghiêm túc."

 

Có lần Phạm Xuân Ẩn được cử ra Hà Nội để học lớp chính trị, nhưng ông Ẩn bảo "thời tiết ở Hà Nội quá lạnh với người già, và họ cuối cùng để tôi quay về nhà."

 

Từ 1975 đến 1987, nhà chức trách đặt một lính gác bên ngoài nhà của vị cựu điệp viên.

 

Ông không được tiếp xúc với người nước ngoài, nhưng lệnh cấm được bỏ vào năm 1988, khi ông được cho phép ăn tối với Robert Shaplen, phóng viên châu Á kỳ cựu của tạp chí New Yorker.

 

Các bài viết tưởng nhớ của các hãng tin nước ngoài ngày hôm nay nói ông Ẩn đã bị cho đi "học tập chính trị" một năm sau khi Sài Gòn thất thủ - chi tiết không tờ báo nào trong nước nhắc đến.

 

Truyền thông trong nước hôm thứ Năm gọi ông là nhà tình báo "vĩ đại", liệt kê các huân chương ông được nhận, nhưng không nói gì đến những hồ nghi một thời của Đảng Cộng sản.

 

Phóng viên AP Richard Pyle gặp ông Ẩn năm 2000

 
Tuy vậy, báo Thanh Niên có vẻ phần nào ngầm nhắc đến di sản gây tranh cãi của ông, nhấn mạnh rằng ông "đă làm được những việc ít có nhà t́nh báo cổ kim đông tây nào làm nổi."

 

Bài viết nói thêm: "Chắc c̣n lâu lắm chúng ta mới đánh giá hết về con người này."

 

Tác giả người Mỹ Larry Berman đã viết một tiểu sử về Phạm Xuân Ẩn, sẽ được xuất bản đầu năm sau, với tựa đề "Perfect Spy: The Incredible Double Life of Pham Xuan An, Time Reporter and Vietnamese Communist Agent."

 

Ông Berman cho rằng Phạm Xuân Ẩn là một người yêu nước trước khi là người cộng sản.

 

"Ông ấy không tin người Mỹ thuộc về đất nước này. Ông là người theo chủ nghĩa quốc gia," Berman nhận xét.

 

"Ông cảm thấy đây là chuyện người Việt giải quyết riêng với nhau. Nói cách khác, ông nghĩ Hoa Kỳ đã can thiệp vào lịch sử Việt Nam."

 

Trích BBC, ngày 21/9/06

 

Ghi chú:

 

Tăng ban Việt ngữ BBC (NED DBHB): Thiếu tướng t́nh báo vĩ đại Phạm Xuân Ẩn đă nói hết trơn, chứ không có "Điều c̣n chưa nói": Thiếu tướng Phạm Xuân Ẩn, theo Chủ Nghĩa Quốc Gia là: trong chống Pháp, yêu nước là theo Việt Minh; trong chống Mỹ, yêu nước là theo "Việt cộng".

 

 

******

 

 

TẦM VÓC PHẠM XUÂN ẨN

          

Trong khi viết thiên kư sự về tướng t́nh báo Phạm Xuân Ẩn, chúng tôi có đọc nhiều tư liệu về các điệp viên nổi tiếng trên thế giới, nhất là về Richard Sorge, người được coi là "điệp viên số 1" của thế kỷ 20. Những ǵ mà chúng tôi biết về Sorge qua sách báo đă thúc đẩy chúng tôi t́m hiểu nhiều hơn về Phạm Xuân Ẩn

 

1.Givral là một quán café rất đặc biệt. Mặt tiền của nó là một ṿng cung trên góc đường Đồng Khởi và Lê Lợi. Đối diện là nhà hát lớn Sài G̣n, nh́n chếch sang bên phải là khách sạn Caravelle, chếch sang bên trái là khách sạn Continental. Những bí ẩn trong quá khứ của quán café này tôi chắc bây giờ ngay cả chủ quán cũng không biết. Hồi chế độ cũ, đây là một trong những trung tâm của thời cuộc. Hằng ngày các chính khách, tướng lĩnh thường đến đây, các nhà báo trong và ngoài nước cũng đến săn tin tức, bởi vậy nơi đây cũng có mặt đủ các loại t́nh báo, từ các nhân viên Phủ Đặc ủy Trung ương t́nh báo (chế độ Sài G̣n cũ) đến CIA, t́nh báo Anh, Pháp, Đài Loan... và cả "Việt cộng". Là một nhà báo nổi tiếng với những b́nh luận chính trị - quân sự sắc sảo và quen toàn "thứ dữ", Phạm Xuân Ẩn mặc nhiên trở thành "trung tâm" của quán café này. Chủ quán cũng dành riêng cho ông một bàn cố định. Buổi sáng, ông Ẩn dắt chó berger đến ngồi đó và... "chửi thề như bắp rang" (theo lời cựu dân biểu, chủ bút báo Tin Sáng Ngô Công Đức). Thỉnh thoảng có các cô gái đến ngồi với ông, đó là những "kỹ nữ", hễ bị cảnh sát rượt đuổi là "bám" vào ông như một chỗ dựa. Chuyện đó thành quen, đến mức người ta gọi luôn các cô gái đó bằng biệt danh là "bạn ông Ẩn"...

 

Givral dĩ nhiên nằm trong "tầm ngắm" của Phủ Đặc ủy Trung ương t́nh báo. Người của Phủ hằng ngày đến theo dơi, ghi âm những ai phát ngôn "có lợi cho cộng sản". Ông Ẩn có thể đoán được ai là "thân cộng" và thường âm thầm bảo vệ bằng cách nói to lên, lấn át tiếng nói của người đó. Kết quả là những cuốn băng ghi âm "những chuyện quan trọng" đều không nghe thấy ǵ ngoài tiếng nói của Phạm Xuân Ẩn. Những người chỉ huy của Phủ càu nhàu với ông, rằng ông cản trở công việc của họ. Ông chỉ cười, bảo: "Làm sao tôi biết mấy ông đến đó ghi âm".Trước khi kư Hiệp định Paris, Phủ Đặc ủy dự đoán nếu thành lập Chính phủ 3 thành phần th́ quán café này sẽ là nơi cần lắp đặt hệ thống thiết bị theo dơi đặc biệt, không thể dùng biện pháp "thủ công" được nữa. Khổ nỗi quán café đó là của tư nhân, Phủ không thể ngang nhiên đem thiết bị đến đặt trong nhà người ta. Họ tính chuyện phải mua lại quán café này th́ mới làm được chuyện đó. Vấn đề là cần một người tin cậy ở ngoài Phủ đứng tên. Một hôm, một người chỉ huy của Phủ gặp ông Ẩn, nói rơ ư đồ đó và đề nghị vợ ông đứng tên chủ sở hữu quán café này.

 

Ông Ẩn nói: "Nhà tôi không có vốn, lấy ǵ mà góp". Người kia nói: "Không cần góp vốn, tất cả tiền là của Phủ". "Nếu thế th́ chia lăi như thế nào?". "Ông muốn thế nào cũng được, muốn lấy bao nhiêu th́ lấy". Ông Ẩn bảo cách làm đó không ṣng phẳng, nên dứt khoát từ chối. Tôi hỏi ông v́ sao người ta đề nghị ông chuyện đó, ông cười, bảo rằng chính ông là người đă "tham gia sáng lập" ra cái phủ ấy (ông Ẩn được mời bàn bạc để lập ra cơ quan này), lâu nay họ vẫn coi ông là "người nhà". Sau đó họ cũng đă mua lại một nửa tiệm café này, bố trí làm một tiệm bánh ḿ, ai đứng tên th́ ông không rơ. Và nhân việc sửa chữa toàn bộ cái tiệm, Phủ đă thừa cơ lắp đặt một hệ thống thiết bị nghe trộm hiện đại ngay chính giữa tiệm café. Và hằng ngày thông tin nhận được đem về Phủ, vẫn không nghe được ǵ ngoài những tiếng chửi thề của ông Ẩn. Họ biết quá rơ tính cà rỡn của ông nên cứ "ngậm bồ ḥn làm ngọt", tuyệt đối không nghi ngờ ǵ hết.

 

2.Là một nhà t́nh báo chiến lược, đồng thời là một nhà báo chuyên nghiệp, Phạm Xuân Ẩn bao giờ cũng có cái nh́n khách quan về đối phương. Hạ thấp tŕnh độ của đối phương là đồng nghĩa với việc khinh suất trong chiến lược, chiến thuật mà hậu quả là tổn hao xương máu, điều đó cũng có thể vô t́nh hạ thấp ư nghĩa chiến thắng của chúng ta.

 

Ông bảo rằng người Mỹ "chọn" Nguyễn Văn Thiệu làm tổng thống chế độ Sài G̣n là có ư của họ. Chọn được Nguyễn Văn Thiệu, người Mỹ đă bảo vệ ông ta bằng mọi giá. Ông nói: "Họ ngăn tất cả các cuộc đảo chánh, v́ muốn giữ Nguyễn Văn Thiệu đến phút cuối cùng. Đại sứ Mỹ ở Sài G̣n, ông Graham Martin giỏi lắm, nhóm nào hơi động tĩnh là biết ngay, t́m cách ngăn các âm mưu đảo chánh từ trong trứng nước". Và cuối cùng, như mọi người đă biết, trước nguy cơ sụp đổ của Nguyễn Văn Thiệu, mặc dù Martin và người phụ trách CIA ở Sài G̣n t́m mọi cách để thuyết phục Quốc hội Mỹ không bỏ rơi Nguyễn Văn Thiệu, kể cả việc bưng bít thông tin t́nh báo, chỉ báo cáo những thông tin có lợi cho Nguyễn Văn Thiệu, nhưng mọi nỗ lực đều trở thành vô vọng. "Nguyễn Văn Thiệu đă chửi oan chính quyền Mỹ, thực ra họ đă cố gắng đến cùng. 26/4/1975, ngày mà Nguyễn Văn Thiệu di tản, người Mỹ đă ra lệnh ngưng mọi hoạt động quân sự và mọi cuộc di tản, tất cả các máy bay không được cất cánh trên bầu trời miền Nam để bảo đảm an toàn cho Thiệu. Măi đến khi máy bay chở Thiệu ra khỏi không phận miền Nam, các sân bay mới được phép hoạt động trở lại".

 

C̣n người đứng đầu chế độ Sài G̣n đánh giá như thế nào về Phạm Xuân Ẩn? "Phạm Xuân Ẩn là kư giả chống cộng số 1 của miền Nam", đó là lời Nguyễn Văn Thiệu, được trích dẫn trong cuốn sách của một tác giả người Việt viết về chiến tranh Việt Nam xuất bản ở Mỹ. Dĩ nhiên là "kư giả chống cộng số 1" này không bao giờ viết một bài nào chống cộng, dù là để ngụy trang che mắt đối phương. Và sau khi biết Phạm Xuân Ẩn là t́nh báo của "Việt cộng", chắc hẳn báo TIME đă kiểm tra lại tất cả những bài viết của Phạm Xuân Ẩn đăng trên báo này, người ta cũng không hề thấy Phạm Xuân Ẩn viết bất cứ điều ǵ làm tổn hại đến uy tín của báo TIME. Ông là một nhà báo chuyên nghiệp và chính trực. Ông đă tự vệ, đă "tàng h́nh" bằng sự chính trực đó.

 

3.Phạm Xuân Ẩn thích 3 con vật: chó, chim và cá. Ông yêu quư ba con vật đó như những người bạn. Mỗi con vật được ông nâng lên thành một triết lư. Nhiều bạn đọc của báo Thanh Niên đă biết đến "Người nuôi chó số 1 Sài G̣n" Nguyễn Văn Lăng, người này cũng là người số 1 về nuôi cá cảnh. Ông Lăng quen biết với ông Ẩn từ những năm 1960, sự quen biết đó bắt đầu từ những con chó. "Ổng siêu đẳng hai thứ, vừa chó vừa chim", ông Lăng quả quyết, c̣n chuyện chơi cá của ông Ẩn th́ ông Lăng coi không ra một "kư lô" nào. Ông coi trọng ông Ẩn là coi trọng hai thứ đó, mặc dù ông biết ông Ẩn là nhà báo Mỹ "chơi toàn với thứ dữ", tướng lĩnh, chính khách nào cũng thân quen. Hồi đó trên đường Hàm Nghi có một cái tiệm café - tiệm Chao Kuen, sáng nào "dân chơi chim chơi chó" cũng ngồi đó, ông Ẩn cũng thường ngồi đây từ 7h đến khoảng 8h30, đến 9h th́ sang Givral hay Brodard ngồi với báo chí và chính khách. Ông chủ tiệm bánh ḿ Văn Lang giới thiệu ông Lăng đến tiệm café này t́m ông Ẩn. Ông Lăng bảo: "Tôi mua của ông Ẩn 1 con chó, 2 con chim". Con chó đó là con boxer, rất hiếm. C̣n 2 con chim, đến bây giờ ông Lăng vẫn c̣n nhớ như in: "Đầu tiên là con chích cḥe lửa. Con chim đó rất kỳ lạ, nó có thể hót được cả một đoạn dài bài Le pont de Kwai (Cầu sông Kwai), là bài hát nổi tiếng lúc bấy giờ, ông Ẩn dạy cho nó hót đó. Tôi thích con chim này quá, năn nỉ măi, ổng thương t́nh nên để lại. Một thời gian sau, tôi thấy ổng có con sơn ca hay quá. Giới chơi chim chuộng nhất là sơn ca, mà con sơn ca của ông Ẩn th́ rất đặc biệt, nó hót một hơi đến 2-3 phút, vừa hót vừa múa, đặc biệt nhất là lông nó quắn chứ không phải mượt như những con khác, sơn ca chỉ duy nhất con này lông quắn thôi. Nói đến con chim Huế th́ hồi đó dân chơi chim ai cũng biết, v́ nó nguyên là của một ông thầy giáo người Huế, không biết sao ông Ẩn mua được. Nuôi chim sơn ca công phu lắm, phải nuôi từ lúc c̣n non th́ mới dạy được, chim già rất khó dạy. Tôi lại năn nỉ, ổng không cầm được ḷng, lại bán cho tôi. Ông Ẩn lúc nào cũng có chim, không có con này ổng lại t́m con khác. Có lần tôi thấy ổng mua một con chim xanh, đó là một loại chim rừng nuôi rất khó, nhưng ổng nuôi được, tiếng hót của nó lạ vô cùng".

 

Ông Lăng kể tiếp: "Chó cũng vậy, rời con này th́ ổng có ngay con khác. Sau này ổng có một con berger, tên là King. Con chó này lúc đó là nhứt hạng. Ông Ẩn không cho ai biết xuất xứ, nhưng tôi chắc không phải của người Việt Nam. Con berger này hơi già một chút nhưng ligne (h́nh dáng) của nó thật oai dũng, màu lông rất đẹp, chân trước cao hơn chân sau, đuôi thẳng, tḥng xuống, đuôi berger mà cong lên th́ hổng có giá trị ǵ. Con chó đó hổng chê vào đâu được. Nuôi chim hay nuôi chó, ông Ẩn đều rất kén, không như những người khác gặp con nào nuôi con đó".

 

4.Để nói lên tŕnh độ uyên bác của Phạm Xuân Ẩn, một cán bộ chỉ huy t́nh báo lăo thành từng là cấp trên của Phạm Xuân Ẩn kể: Sau giải phóng 30/4/1975, Đại tướng Văn Tiến Dũng (nguyên Tổng tham mưu trưởng, Tư lệnh chiến dịch Hồ Chí Minh, sau này là Bộ trưởng Quốc pḥng) vào Sài G̣n gặp Phạm Xuân Ẩn. Tướng Dũng đă nghe Phạm Xuân Ẩn nói chuyện về t́nh h́nh nội bộ Mỹ - Thiệu từ sau trận Phước Long (1/1975). Nghe xong những đánh giá sắc sảo của ông Ẩn, tướng Dũng nói rằng nếu như gặp được Phạm Xuân Ẩn sớm hơn th́ những tin tức mà ông Ẩn cung cấp "sẽ giúp Bộ Chính trị hạ quyết tâm nhanh hơn để giải phóng Sài G̣n".

 

Đó là giai đoạn cuối của cuộc kháng chiến. Trong giai đoạn này, ông đă báonhững tin tức hết sức quan trọng về các kế hoạch pḥng thủ Sài G̣n, về việc Mỹ t́m cách thương thuyết để đi đến một giải pháp chính trị và khẳng định dứt khoát trong trường hợp quân đội Sài G̣n thua th́ Mỹ sẽ không viện trợ quân sự, không đem quân trở lại tham chiến. Và ngay trong ngày vợ con ông phải "di tản" sang Mỹ, ông vẫn báo trước tin Nguyễn Văn Thiệu bị nội bộ ép phải từ chức. Những tin tức đó là vô cùng quan trọng, đă góp phần xác định quyết tâm và tập trung lực lượng để giải phóng hoàn toàn miền Nam. Đó là giai đoạn cuối của cuộc kháng chiến. Trong giai đoạn này, ông đă báo những tin tức hết sức quan trọng về các kế hoạch pḥng thủ Sài G̣n, về việc Mỹ t́m cách thương thuyết để đi đến một giải pháp chính trị và khẳng định dứt khoát trong trường hợp quân đội Sài G̣n thua th́ Mỹ sẽ không viện trợ quân sự, không đem quân trở lại tham chiến. Và ngay trong ngày vợ con ông phải "di tản" sang Mỹ, ông vẫn báo trước tin Nguyễn Văn Thiệu bị nội bộ ép phải từ chức. Những tin tức đó là vô cùng quan trọng, đă góp phần xác định quyết tâm và tập trung lực lượng để giải phóng hoàn toàn miền Nam.

 

C̣n ngay từ đầu cuộc kháng chiến chống Mỹ, Phạm Xuân Ẩn là điệp viên quan trọng cung cấp những tin tức chiến lược và các kế hoạch quân sự của đối phương. Ông đă gửi nguyên bản toàn bộ các kế hoạch về chiến lược chiến tranh đặc biệt của Mỹ. Tướng Nguyễn Đức Trí, nguyên thủ trưởng cơ quan t́nh báo miền kể rằng, khi tài liệu này được chuyển ra Hà Nội, Tổng bí thư Lê Duẩn đă biểu dương cơ quan t́nh báo quân sự và coi đây là "chiến công có tầm cỡ quốc tế".

 

Và trong suốt cuộc chiến tranh, Tổng hành dinh kháng chiến "biết Mỹ" chủ yếu cũng thông qua ông Ẩn. Ông đă báo trước những thay đổi chiến lược, các kế hoạch quân sự hằng năm cùng các cuộc hành quân càn quét lớn, các chương tŕnh b́nh định nông thôn, kế hoạch xây dựng biệt kích dù, các kế hoạch về t́nh báo, kế hoạch xây dựng quân đội Sài G̣n khi Mỹ thực hiện chiến lược Việt Nam hóa chiến tranh... Ông c̣n báo trước thời điểm Mỹ rút quân khỏi Campuchia, kế hoạch tấn công Hạ Lào từ đường 9; báo trước âm mưu, ư đồ của Mỹ trong các cuộc bầu cử Tổng thống Sài G̣n, cảnh báo về âm mưu phá hoại Hiệp định Paris của Mỹ và Nguyễn Văn Thiệu... Khối lượng những tin tức t́nh báo đồ sộ bằng nguyên bản kèm theo những phân tích đánh giá sắc sảo mà Phạm Xuân Ẩn đă cung cấp cho Tổng hành dinh kháng chiến trong suốt hơn 20 năm, theo chúng tôi, không có bất cứ điệp viên nào ở bất cứ thời đại nào trên thế giới có thể làm nổi. Ông làm những việc phi thường đó một cách hoàn hảo, ung dung tự tại và rất mực khiêm tốn. Không bao giờ nói đến những chiến công của ḿnh, ông nhắc đi nhắc lại với chúng tôi rằng "không nên tô vẽ", rằng ông chỉ là một khâu, một mắt xích bé nhỏ trong hệ thống t́nh báo của chúng ta, rằng thông tin t́nh báo dù chính xác đến đâu cũng chỉ có giá trị 50%, 50% c̣n lại là tài năng phân tích, xử lư của cấp trên. Ông chỉ có một mục đích là v́ nước v́ dân, cả cuộc đời ông hiến dâng cho mục đích đó, nhưng ông không lấy mục đích biện minh cho phương tiện, ông dành cả cuộc đời để góp phần làm thất bại những mưu đồ của kẻ địch cướp đoạt đất nước ḿnh, chống lại nhân dân ḿnh chứ tuyệt đối không làm tổn hại đến cá nhân ai, dù người đó nằm trong hàng ngũ của đối phương. Ông không chỉ là một nhà t́nh báo vĩ đại mà c̣n là một nhân cách lớn.

 

Hoàng Hải Vân

Trích Thanh Niên Online, ngày 25/1/05

ĐDTB, lên mạng, ngày 10/2/05 (140) (76)



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend