NHÂN DÂN VIỆT NAM.ORG
TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC TRONG NUỚC VÀ HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN QUYẾT TÂM
CÓ NGÀY VUI ĐẠI THẮNG VIỆT NAM III LÀ ĐẬP TAN ÂM MƯU DBHB CỦA ĐẾ QUỐC MỸ, GIẢI TRỪ VÀ GIẢI HOẶC
GIẶC ÁO ĐEN VATICAN – GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊA – GIẶC TIN LÀNH

    Giới thiệu một số website:

   * Cong San
   * Nhan Dan
   * Cong An
   * Cong An N.D.
   * Quan Doi N.D
   * Lao Dong
   * Thanh Nien
   * Tuoi Tre
   * Saigon G, P.
   * VNA Net
   * Voice of V.N.
   * www.chuyenluan.com
   * www.duoctue.org
   * www.khuongviet.net
   * www.nguoivietyeunuoc.org
   * www.nguyentua.com
   * www.dongduongthoibao.net
   * www.dongduongthoibao.com
   * home.comcast.net/~charlieng


   

Tên Lửa Pḥng Không Việt Nam Những Ngày Đầu: Thượng Tướng Phùng Thế Tài


 

 

<> QUỐC KỲ - QUỐC CA 

 

<> QUỐC KỲ VIỆT NAM

 

<> QUỐC KỲ-QUỐC HIỆU-QUỐC CA NCHXHCNVN  

 

 

Tin tức - Tài liệu - Lịch sử

Sự kiện Việt Nam - Thế giới 

 

Tin Thế Giới & Việt Nam

 

Truyền H́nh Online Mười Ngàn Ngày Vietnam War

 

Chương Tŕnh Truyền H́nh Trực Tuyến Việt Nam Trên NHÂN DÂN VIỆT NAM. ORG

 

ĐÀI TIẾNG QUÊ HƯƠNG RADIO TRÊN TRANG NHÀ NHÂN DÂN VIỆT NAM. ORG

 

Cuộc Đời Cách Mạng Tổng Thống Hugo Chavez

 

Cuộc Đời Và Sư Nghiệp Tổng Thống Saddam Hussen

 

 

Hồ Chí Minh & Đảng CSVN

 

 

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Điệm

 

 

Những Tài Liệu Và  Kiện Lịch Sử Cách Mạng Miền Nam 1/11/63

 

 

Những Siêu Điệp Viên LLVT

 

 

Sự Thật GHPGVNTN “Vơ Lan Ái”  Ăn  Phân T́nh Báo Mỹ NED

 

 

Hiễm Họa Giặc Áo Đen La Mă

 

 

Đại Thắng Mùa Xuân 30/4/75

 

 

“Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

 

 

Lột Mặt Nạ DBHB Của NED 

 

 

 

 

Lê Hồng Phong

Hoàng Linh Đỗ Mậu

Hoàng Nguyên Nhuận

 

Trần Chung Ngọc  

 

Giuse Phạm Hữu Tạo

  Nguyễn Mạnh Quang

 

Charlie Nguyễn

 

Nguyễn Đắc Xuân

 

Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ

 

Thân Hữu  

 

Báo Trong Nước & Hải Ngoại

 

Trang Nối Kết

 

 

 Websites hải ngoại

 

* Cong San

* Nhan Dan

* Cong An N.D.

* Quân Đội Nhân Dân

* Lao Dong

* Thanh Nien

* Tuoi Tre

* Saigon G, P.

* VNA Net

* Voice of V.N.

* Dan Tri.

 

Websites hải ngoại

 

* Chuyen Luan.

* Sach Hiem

* Dong Duong Thoi Bao

* Tieng Que Huong Radio.

* Giao Diem Online

* Charlie Nguyen

 

 

 

 

Thị trường chứng khoán lại sụt giảm trước viễn cảnh u ám của kinh tế Hoa Kỳ

 

 

 

Hai ngày sau cuộc họp thượng đỉnh G20 ở Washington, các thị trường chứng khoán thế giới lại sụt giảm, nhất là sau khi ngân hàng Mỹ Citigroup loan báo sẽ cắt giảm 50 ngàn việc làm trong những tháng tới

 

    Thông tin này đă khiến thị trường Wall Street hôm qua sụt mất 2,63% điểm. Tại châu Âu, các thị trường tiếp tục xu hướng sụt giảm . Tính đến trưa hôm nay, Paris bị mất 1,57% điểm, Luân Đôn 1,50% và Francfort 1,39%.

 

    Tại châu Á, sau khi Nhật Bản hôm qua xác nhận là kinh tế đă đi vào suy thoái, thị trường Tokyo hôm nay sụt 2,28% vào giờ đóng cửa. Hồng Kông cũng bị mắt 4,54% điểm.

 

    Theo một nhà phân tích tài chính ở Nhật Bản, mối lo ngại suy thoái kinh tế toàn cầu đang đè nặng lên các thị trường. Trong cuộc họp thượng đỉnh tại Washington vừa qua, các nước công nghiệp phát triển và các nước đang trổi dậy đă cam kết sẽ phối hợp các chính sách chấn hưng kinh tế và giám sát tốt hơn nền tài chính toàn cầu. Nhưng cuộc họp thượng đỉnh này lại không đề ra những kế hoạch cụ thể nào, cũng như không lập ra một cơ chế để kiểm soát hoạt động của các thị trường

 

Thanh Phương, RFI, ngày 18/11/08

 

 

  

Kinh tế của Nhật Bản và Hàn Quốc càng thêm u ám

 

T́nh h́nh kinh tế ngày càng trở nên tồi tệ tại châu Á. Thị trường chứng khoán Tokyo lại tụt giảm. Hai lĩnh vực ngân hàng và xe hơi của Nhật Bản gặp nhiều khó khăn. C̣n tại Hàn Quốc, chưa bao giờ số doanh nghiệp bị phá sản lại đạt mức cao như vậy từ 3 năm qua

 

Hôm nay thị trường chứng khoán Tokyo đă đóng cửa với chỉ số Nikkei bị mất đi gần 60 điểm, nghĩa là tụt giảm 0,66%. Các nhà đầu tư tỏ ra dè dặt trước những khó khăn tiếp tục đè nặng lên nền kinh tế thế giới, đặc biệt là trong các lĩnh vực ngân hàng và công nghiệp xe hơi.

 

Như vậy là ngân hàng số một của Nhật Bản, Mitsubishi UFJ Financial Group, đă công bố những kết quả trong sáu tháng đầu năm nay c̣n tệ hại hơn là dự trù, mặc dù ngân hàng này đă quyết định tăng số vốn là 990 tỷ yen (tức 8 tỷ eurô). C̣n tập đoàn tài chính số 3 của Nhật, Sumitomo Mitsui financial Group, th́ tụt giảm gần 8% cho dù tập đoàn này cũng có ư định tăng nguồn vốn. Do vậy mà các nhà đầu tư càng tỏ ra bi quan cho cả lĩnh vực ngân hàng.

 

Về phần công nghiệp xe hơi, Toyota, tập đoàn xe hơi số một tại Nhật Bản, thông báo hôm nay là tất cả các nhà máy đặt tại Hoa Kỳ sẽ ngưng sản xuất xe hơi trong hai ngày 22 và 23 tháng 12. Lư do là v́ mức cầu đă sụt giảm trên thị trường Hoa Kỳ. Đầu tháng này Toyota đă cho biết là tính đến tháng mười số xe bán ra tại Mỹ đă giảm đi gần 26% trong một năm.

 

C̣n mức lời của công ty Nissan sẽ là con số không trong quư hai của năm nay v́ mức cầu giảm và v́ đồng yen c̣n quá mạnh. Ông Carlos Ghosn, chủ tịch tổng giám đốc tập đoàn Renault và Nissan, đă tuyên bố với nhật báo Mỹ Wall Street Journal rằng năm 2009 sẽ là một trong những năm khó khăn nhất của tập đoàn này.

 

Trong lúc đó, tại Hàn Quốc, có 321 doanh nghiệp bị phá sản trong tháng mười, con số cao nhất từ tháng ba năm 2005. Trong tháng trước đă có 203 công ty bị phá sản tại Hàn Quốc.

 

Thanh Thủy, RFI, 19/11/08

 

 

 

Tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND, nguyên Trung tướng Nguyễn Văn Phiệt

Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 57, Trung đoàn Tên lửa 261 (Đoàn Thanh loa)

đă chỉ huy đơn vị đánh giỏi, bắn hạ nhiều máy bay B-52 trong 12 ngày đêm (12/1972).

 

Tên Lửa Pḥng Không Việt Nam Những Ngày Đầu

 

Thượng Tướng: Phùng Thế Tài

 

 

Ngày 24/3/2007, binh chủng tên lửa anh hùng của quân đội ta tṛn 40 tuổi (24/3/1967- 24/3/2007). Nhân dịp này, Thượng tướng Phùng Thế Tài, nguyên Phó tổng Tham mưu trưởng, nguyên Tư lệnh Quân chủng Pḥng không - Không quân tṛ chuyện về quá tŕnh chuẩn bị thành lập đơn vị tên lửa đầu tiên và những chiến công vang dội của binh chủng tên lửa trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

 

Sau trận thua đau ngày 5/8/1964, đúng như lời của Bác Hồ chỉ rơ: “Chết th́ chết, nết không chừa”, đế quốc Mỹ vẫn không từ bỏ âm mưu gây chiến tranh phá hoại bằng không quân đối với miền Bắc nước ta. Đảng ta đă sớm nhận định tính chất của cuộc chiến tranh phá hoại này là một bộ phận của cuộc chiến tranh xâm lược của đế quốc Mỹ đối với miền Nam nước ta. V́ vậy, một trong những nhiệm vụ trọng tâm của miền Bắc lúc này là tăng cường lực lượng pḥng không 3 thứ quân để đối phó với mọi t́nh huống có thể xảy ra.

 

Riêng bộ đội Pḥng không quốc gia được Bộ Chính trị và Bác Hồ quan tâm đặc biệt - Đúng ngày 6/8/1964, chỉ một ngày sau trận thắng 5/8, không quân ta đă có mặt trên sân bay căn cứ, sẵn sàng làm nhiệm vụ. Bộ Chính trị và Bác cũng đă đặt vấn đề với Chính phủ Liên Xô viện trợ thêm những loại vũ khí mới để quân và dân ta tăng cường khả năng bảo vệ bầu trời Tổ quốc.

 

Vào một ngày đầu năm 1965, tôi được gọi lên gặp đồng chí Tổng Tham mưu trưởng Văn Tiến Dũng. Dọc đường, tôi cứ phân vân không hiểu có việc ǵ mà gấp vậy. Vừa bước chân vào cổng “Nhà Rồng”, đồng chí bí thư của anh Dũng, bảo tôi: “Tổng Tham mưu trưởng đang chờ anh ở pḥng làm việc”.

 

- T́nh h́nh 228B dạo này ra sao?

 

Vừa bắt tay tôi, Tổng Tham mưu trưởng đă hỏi ngay. Câu hỏi làm tôi hơi chững lại một chút, nhưng đồng thời cũng đưa đến cho tôi một niềm vui.

 

- Báo cáo anh, vẫn đang chờ đợi.

 

Tôi trả lời và chờ đón nhiệm vụ mới sẽ được giao.

 

228B là đơn vị đặc biệt được thành lập từ tháng 8/1963, gồm cán bộ, chiến sĩ được lựa chọn từ khắp toàn quân về. Ngoài ra, một số cán bộ kỹ thuật, phần lớn là kỹ sư vô tuyến, kỹ sư hóa, thuộc các cơ quan nhà nước đang tuổi nghĩa vụ quân sự cũng được tuyển lựa vào. Tất cả đều được cơ quan bảo vệ thẩm tra lư lịch ba đời một cách kỹ lưỡng.

 

Nhiệm vụ chính của đơn vị 228B là bí mật chuẩn bị để thành lập Bộ đội Tên lửa pḥng không Việt Nam. Đă gần 2 năm qua, do những điều kiện khách quan và chủ quan, nó cứ phải “án binh bất động” nằm chờ trên những quả đồi thuộc huyện Hiệp Ḥa, Hà Bắc, hết ôn văn hóa lại học Nga văn, đang học Nga văn, đột ngột chuyển sang Trung văn.

 

Giữa lúc đó th́ giặc Mỹ bắt đầu đánh phá miền Bắc. Cán bộ, chiến sĩ 228B đứng ngồi không yên. Nhiều đồng chí viết đơn xin được ra đơn vị chiến đấu. Thời gian này, Quân chủng đang thiếu quân số. Từng đợt từng đợt tân binh, cựu binh nhập ngũ, tái ngũ ào ạt vào quân chủng, vẫn không đáp ứng kịp yêu cầu phát triển lực lượng. Đă mấy lần chúng tôi thử điều động một vài cán bộ, chiến sĩ ở đây đến đơn vị khác có nhu cầu, nhưng lập tức bị “phanh” lại với chỉ thị lạnh lùng: “Cứ chờ đấy”.

 

Sau khi phổ biến t́nh h́nh mới, đồng chí Văn Tiến Dũng nói:

 

- Anh về bàn với các anh ở Quân chủng gấp rút chuẩn bị mọi mặt cho 228B nhận nhiệm vụ. Chúng ta sẽ thành lập 2 Trung đoàn Tên lửa pḥng không. Mọi việc cụ thể, đồng chí Lê Văn Tri, Cục phó Cục Tác chiến sẽ trực tiếp làm việc với Quân chủng.

 

Trong cuộc đời làm cán bộ quân sự, đă rất nhiều lần nhận nhiệm vụ cấp trên giao, nhưng ít có lần tôi cảm thấy sung sướng phấn khởi như lần này. Là Tư lệnh Quân chủng Pḥng không - Không quân, trực tiếp đương đầu với không quân nhà nghề của đế quốc Mỹ, từ lâu tôi vẫn nghĩ đến một lưới lửa hoàn chỉnh nhằm bảo vệ có hiệu quả bầu trời Tổ quốc. Trong 10 năm ḥa b́nh, Đảng và Nhà nước ta đă cố gắng rất nhiều để phát triển lực lượng, chúng ta đă có cao xạ, rađa, không quân, bây giờ sắp có thêm một binh chủng hiện đại, ai mà không vui mừng.

 

Các đồng chí trong Thường vụ Đảng ủy và Bộ Tư lệnh Quân chủng, các đồng chí cán bộ chủ chốt của 228B, sau khi nghe tôi truyền đạt lại chỉ thị của đồng chí Tổng Tham mưu trưởng, cũng đều có chung một tâm trạng vui sướng như tôi. Chúng tôi nghĩ tới một ngày không xa, lưới lửa đánh trả máy bay địch trên bầu trời, không phải chỉ có cao xạ, có MiG, mà c̣n có cả tên lửa pḥng không nữa.

 

Loại tên lửa ǵ, bản thân tôi chưa biết rơ, nhưng nghe đồng chí Nguyễn Quang Tuyến, một cán bộ được quân đội cử đi học tên lửa ở Liên Xô từ năm 1957, người sẽ được cử làm Trung đoàn trưởng Trung đoàn tên lửa đầu tiên sắp tới, nói th́ có thể là loại tên lửa SAM-2. Loại này xuất hiện lần đầu tiên ở Hồng trường Moskva ngày 1/5/1957 và năm 1960 đă bắn rơi chiếc máy bay do thám U2 của Mỹ, bắt sống phi công Paoơ.

 

Nghe đồng chí Tuyến nói, tôi rất “khoái”. Bấy lâu nay, tôi vẫn tức anh ách cái thằng U2 này. Từ năm 1963, nó cứ đi đi về về trên bầu trời miền Bắc ta như đi chợ, ngang ngược vi phạm không phận một nước có chủ quyền. Ḿnh biết mà đành phải chịu, chỉ v́ một nỗi nó bay cao quá, những 15-16km, mà cao xạ của ta không thể nào với tới. Tôi nghĩ bụng: “Chuyến này mày biết tay ông, ông th́ xơi tái”.

 

Nghe đồng chí Tuyến nói, loại SAM-2 này sẽ c̣n là địch thủ đáng gờm của B-52. Theo tin ta nắm được, phe cuồng chiến ở Oasinhtơn cũng đă bắt đầu nghĩ đến việc dùng B-52 để giải quyết chiến tranh ở Việt Nam. B-52 là con át chủ bài của không quân Mỹ. Nếu Mỹ chưa dùng bây giờ, th́ nhất định trong những trận đọ sức quyết định sẽ dùng. V́ vậy, việc chuẩn bị cho Bộ đội Tên lửa pḥng không Việt Nam ra đời trong thời điểm này là hết sức quan trọng, là một tất yếu lịch sử.

 

Với tầm nh́n chiến lược sâu sắc, Đảng và Bác đă từng bước chuẩn bị cho nó từ rất sớm. Lớp cán bộ được cử đi học Tên lửa Pḥng không ở Liên Xô những năm trước đây như các đồng chí Nguyễn Quang Tuyến, Trần Nhẫn, Trần Xanh, Nguyễn Văn Ninh, Hồ Sĩ Hưu, Lê Thanh Cảnh... là vốn rất quư, đặt nền móng cho bộ đội tên lửa pḥng không ra đời.

 

Những ngày đầu tháng 2/1965, Đoàn đại biểu Đảng và Chính phủ Liên Xô do đồng chí Côxưghin, Ủy viên Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô, Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Liên Xô dẫn đầu, sang thăm hữu nghị nước ta. Tôi vinh dự được Bác Hồ cho gọi đi theo xe lên tận sân bay đón đoàn. Dọc đường Bác nói với tôi:

 

- Chú chuẩn bị cần bao nhiêu tên lửa, bao nhiêu rađa th́ lát nữa trực tiếp tŕnh bày với đồng chí Côxưghin nhé.

 

Chính trong cuộc đi thăm này, Liên Xô đă đồng ư viện trợ cho ta toàn bộ khí tài, bệ, đạn, đủ trang bị cho 2 Trung đoàn Tên lửa pḥng không. Tôi lại được đồng chí Tổng Tham mưu trưởng gọi lên giao nhiệm vụ sẵn sàng tiếp nhận vũ khí mới.

 

Cùng có mặt trong buổi làm việc hôm đó có đồng chí Thiếu tướng Trần Quư Hai, Phó tổng Tham mưu trưởng và đồng chí Đại tá Lê Văn Tri, Cục phó Cục Tác chiến. Tất cả chúng tôi đều rất phấn khởi mặc dù biết rằng, một núi công việc khẩn trương trước mắt đang chờ được giải quyết. Đồng chí Văn Tiến Dũng động viên chúng tôi:

 

- Đây là vấn đề thời cơ. Dù vất vả căng thẳng đến mấy các đồng chí cũng phải động viên nhau cố gắng đón lấy thời cơ này. Không dễ ǵ mà trong t́nh h́nh hiện nay, chỉ vài tháng nữa quân ta lại có thêm một binh chủng kỹ thuật hiện đại như thế này.

 

Có qua những ngày súng trường, chân đất đánh Pháp trước đây, mới thấy hết được ư nghĩa câu nói của đồng chí Đại đoàn trưởng kiêm Chính ủy Đại đoàn 320 hơn 10 năm trước. Nhớ trận càn Thủy Ngân năm 1954, địch âm mưu cất vó cả Bộ Tư lệnh Đại đoàn, phao tin là đă bắt được tướng Dũng. Tôi đưa một cánh quân đến đón anh ở bên kia sông Thái B́nh. Mới chỉ hơn 10 năm mà Quân đội ta đă có pháo cao xạ, rađa, máy bay, thiết giáp, hải quân, nay lại có thêm tên lửa, ai mà không vui sướng tự hào.

 

Trung đoàn tên lửa 274 (Đoàn Hùng Vương)

vào giải phóng Đà Nẵng mùa xuân 1975.

 

Đây là những ngày mà Quân chủng Pḥng không - Không quân đang lớn lên như thổi. Chỉ có chưa đầy 1 năm, nghĩa là sau ngày 5/8/1964, riêng quân số cao xạ đă tăng lên gấp đôi. Pḥng Cán bộ, Pḥng Quân lực Quân chủng làm việc suốt ngày đêm không nghỉ. Từng đoàn cán bộ, chiến sĩ được lựa chọn từ khắp toàn quân lại tấp nập kéo về Trạm 55 của Quân chủng.

 

Cũng như đợt trước, bên cạnh những người mặc quân phục, có cả những người mặc thường phục. Họ là kỹ sư vừa tốt nghiệp, là cán bộ giảng dạy các trường đại học, các sinh viên đang học dở khoa vô tuyến, cán bộ kỹ thuật ở các nhà máy, xí nghiệp, cán bộ nghiên cứu ở các cơ quan Bộ, Tổng cục... Đất nước gửi đến Binh chủng Tên lửa pḥng không những người con ưu tú của ḿnh để 7 năm sau được đền đáp một cách xứng đáng: hàng chục pháo đài B-52 của giặc Mỹ rụng lả tả trên bầu trời Hà Nội trong những ngày cuối tháng 12/1972 với trận “Điện Biên Phủ trên không” vĩ đại, đem đến cho Tổ quốc một niềm vinh quang bất diệt.

 

Phái đoàn của đồng chí Côxưghin về nước chưa được bao lâu th́ Đoàn chuyên gia Liên Xô về tên lửa pḥng không đầu tiên do đồng chí Đại tá Xưgia dẫn đầu đến Việt Nam. Bộ Tổng tham mưu giao cho tôi trực tiếp làm việc cụ thể với Đoàn.

 

Căn biệt thự số 2 Lư Thường Kiệt là nơi diễn ra những cuộc tiếp xúc bí mật giữa Tư lệnh Quân chủng Pḥng không - Không quân Việt Nam và đồng chí Trưởng đoàn chuyên gia Tên lửa pḥng không Liên Xô. Ấn tượng tốt đẹp đầu tiên của tôi đối với các đồng chí là tinh thần làm việc nhiệt t́nh, tác phong chính quy, sâu sát, cụ thể.

 

Ngay buổi làm việc đầu tiên các đồng chí đưa cho chúng tôi xem biểu biên chế của một Trung đoàn tên lửa SAM-2 và hỏi chúng tôi đă chuẩn bị đến đâu rồi. Đồng chí cán bộ tham mưu đi cùng, xem xong biểu biên chế lắc đầu nói nhỏ với tôi: “Thế này th́ gay to, làm sao ta có đủ kỹ sư”. Theo biểu biên chế của bạn th́ chỉ riêng ở một đại đội, thành phần có tŕnh độ kỹ sư cũng phải lên đến con số hàng chục. Làm sao chúng ta đáp ứng được yêu cầu đó.

 

Ngày làm việc thứ 3, đồng chí Trưởng đoàn Xưgia trực tiếp hỏi tôi cụ thể về tổ chức biên chế. Tôi hiểu sự quan tâm của bạn trong vấn đề này là hết sức nghiêm túc và chân thành. Bạn muốn hiểu rơ ta đă chuẩn bị đến mức nào, đặc biệt là chuẩn bị về con người, có đủ kiến thức, tŕnh độ để tiếp nhận loại vũ khí hiện đại mà mỗi bộ khí tài có giá trị ngang với một nhà máy cỡ Nhà máy Công cụ số 1 của ta lúc đó cũng do Liên Xô viện trợ.

 

Tin vào khả năng của cán bộ, chiến sĩ ta và để bạn yên tâm, tôi trả lời đồng chí Xưgia:

 

- Chúng tôi đă chuẩn bị đầy đủ và rất tốt sĩ quan, chiến sĩ cho 2 trung đoàn tên lửa.

 

Nghe tôi nói, đồng chí Xưgia xiết chặt tay tôi, cười, tỏ ư hài ḷng:

 

- Khơrasô!

 

- Khơrasô!

 

Tôi cũng cao hứng trả lời bằng tiếng Nga vừa mới bập bẹ học được.

 

Trong những ngày chuẩn bị cho bộ đội tên lửa ra đời, tôi quyết tâm sắp xếp thời gian nhờ đồng chí Nguyễn Quang Tuyến, Phó Tham mưu trưởng Quân chủng có 5 năm đi học tên lửa ở Liên Xô về, hướng dẫn cho một số vấn đề đại cương về tên lửa pḥng không. Chỉ là vỡ vạc thôi mà cũng khá vất vả. Một thầy, một tṛ, đôi lúc gặp vấn đề khó quá, tôi suưt “phát khùng”.

 

Cũng may thầy là một người có tính cách điềm đạm, kiên tŕ lại có kiến thức rất vững nên lớp học một thầy một tṛ vẫn tiếp tục một cách thuận lợi. Có thực tế như vậy nên khi trả lời với các đồng chí Liên Xô là “đă chuẩn bị rất tốt”, thú thực tôi cũng hơi lo. Thầy Việt Nam, thầy giỏi, dạy trực tiếp bằng tiếng Việt, 1 thầy, 1 tṛ, tiếp thu c̣n khó. Thế mà nay mai, cán bộ ta học qua phiên dịch, chữ được chữ mất liệu rồi sẽ ra sao? Các tiểu đoàn trưởng tên lửa của ta ở hai trung đoàn đầu tiên này có ai là kỹ sư đâu. Các sĩ quan điều khiển cũng vậy.

 

Nhớ hôm họp Thường vụ Đảng ủy Quân chủng để xét duyệt lần cuối cùng biên chế chính thức cho 2 trung đoàn tên lửa đầu tiên có nhiều ư kiến phân vân về vấn đề này. Nhưng phân tích măi rồi cũng đành phải chấp nhận quan điểm do Cục Chính trị đưa ra.

 

Là binh chủng kỹ thuật, nhưng nếu giữa chính trị và kỹ thuật có chênh nhau một ít th́ ta phải ưu tiên cho chính trị. Kỹ thuật vững nhưng chính trị yếu th́ cuối cùng kỹ thuật cũng chẳng ra sao. Nhưng kỹ thuật có yếu một tí mà chính trị vững th́ có thể kéo kỹ thuật lên được (Kỳ I, ngày 29/03/07)

 

 

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Bộ đội Tên lửa pḥng không đă bắn rơi tất cả 788 máy bay địch gồm 27 loại khác nhau, trong đó có 366 chiếc rơi tại chỗ. Bộ đội Tên lửa pḥng không đă lập được chiến công đặc biệt xuất sắc: bắn rơi 29 máy bay B-52, có 16 chiếc rơi tại chỗ,  góp phần quyết định vào chiến thắng chấn động địa cầu những ngày cuối tháng 12/1972 trên bầu trời Hà Nội.

 

Thực tế qua ba tháng huấn luyện chuyển binh chủng đă chứng minh quan điểm đó là đúng. Tôi chưa từng được chứng kiến ở đâu không khí sôi nổi, tinh thần say mê học tập đến mức quên ḿnh như lớp cán bộ, chiến sĩ tên lửa đầu tiên.

 

Với ư chí mạnh mẽ, quyết tâm vươn lên làm chủ khoa học kỹ thuật, suốt gần 3 tháng trời, cán bộ, chiến sĩ ở đây đă học tập trung b́nh từ 14 đến 16 tiếng mỗi ngày. Khẩu hiệu: “Học ngày không đủ, tranh thủ học đêm”. “Học v́ miền Nam ruột thịt”. “Học để trả thù cho đồng bào, đồng chí bị máy bay giặc Mỹ giết hại...” đă trở thành động lực thúc đẩy mọi người từ đồng chí Tư lệnh đến các trắc thủ lái đạn.

 

Tinh thần học tập của anh em ta đă thực sự làm cho các đồng chí chuyên gia Liên Xô cảm phục và lôi kéo cả bạn vào phong trào thi đua chung. Ta học bao nhiêu giờ, bạn sẵn sàng dạy bấy nhiêu. Ta học lúc nào, bạn sẵn sàng dạy lúc đó. Lớp học chuyển binh chủng đó đă tạo nên một h́nh ảnh đẹp đẽ về tinh thần quốc tế vô sản, t́nh đoàn kết chiến đấu giữa hai dân tộc, hai quân đội.

 

Tư lệnh Phùng Thế Tài (người đội mũ, bên trái Bác) hướng dẫn Bác Hồ thăm trận địa tiểu đoàn 61, Trung đoàn tên lửa sông Đà ngày 26/8/1965.

 

Tôi nhớ hồi đó, trong quá tŕnh học tập, câu nói của đồng chí Tổng Tham mưu trưởng Văn Tiến Dũng tại một buổi đến thăm đơn vị đă đem đến cho anh em một niềm tự hào, một niềm tin rất lớn. Đồng chí nói: “Mọi thứ vũ khí kỹ thuật hiện đại, quân đội các nước anh em học được, sử dụng được th́ Quân đội nhân dân Việt Nam cũng nhất định học được, sử dụng được và sử dụng tốt”.

 

Giữa khóa học, đồng chí Trần Nhẫn, Trung đoàn phó được gọi lên báo cáo t́nh h́nh với đồng chí Đại tướng Vơ Nguyên Giáp, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Quân ủy Trung ương, Bộ trưởng Bộ Quốc pḥng.

 

Sau khi nghe báo cáo, Đại tướng tỏ lời khen ngợi cán bộ, chiến sĩ đă có nhiều cố gắng học tập. Đồng chí truyền đạt tinh thần chỉ thị của Quân ủy Trung ương là bộ đội tên lửa cần nỗ lực vượt bậc để có thể sớm ra quân chiến đấu, đáp ứng kịp thời t́nh h́nh đang hết sức khẩn trương là chặn đứng bước leo thang nguy hiểm của địch, lúc này đă đánh ra Nam Định và Ninh B́nh gây nên vụ thảm sát ở Hàng Than.

 

Thời gian huấn luyện lúc đầu dự định 8 tháng, sau rút xuống 6 tháng, cuối cùng chưa đầy 3 tháng đă ra quân chiến đấu và chiến đấu thắng lợi. Rơ ràng, tŕnh độ kiến thức là quan trọng, nhưng ư chí, quyết tâm c̣n quan trọng hơn.

 

Cùng với việc tổ chức biên chế, huấn luyện chuyển binh chủng, chúng ta phải khẩn trương giải quyết vấn đề lớn thứ 2 là việc tiếp nhận vũ khí.

 

Thiết bị toàn bộ cho 2 trung đoàn tên lửa gồm hàng trăm xe máy, bệ phóng, hàng trăm quả đạn... từ đất nước Xôviết cách ta hàng vạn cây số, làm sao chuyển đến nước ta trong một thời gian ngắn, bảo đảm an toàn và đặc biệt là giữ được bí mật tuyệt đối?

 

Có hai phương án được nêu ra: Đi đường biển và đi đường bộ bằng tàu liên vận. Đi đường biển th́ an toàn, nhưng khó giữ được bí mật. Mà bí mật lại là yêu cầu quan trọng bậc nhất, để bảo đảm yếu tố bất ngờ khi ra quân trận đầu. Đi đường sắt th́ thuận lợi nhiều mặt, chỉ lo nhất là đoạn đường từ Lạng Sơn về Hà Nội, khó bảo đảm an toàn, v́ xưa nay đoạn đường này chưa hề vận chuyển một loại “hàng” nào cồng kềnh nặng nề như thế mà đường sắt của ta lúc đó vào loại xấu nhất thế giới, lại nhiều cua, nhiều dốc.

 

Tổng cục Đường sắt nhận được chỉ thị bí mật kiểm tra lại toàn bộ tuyến đường này và gấp rút sửa chữa những đoạn đường c̣n yếu để chuẩn bị tiếp nhận những chuyến hàng đặc biệt. Phương án đường sắt được Bộ Chính trị và Bác Hồ chấp nhận th́ lại nảy ra một điều khó khăn mới.

 

Hôm ấy, trong giờ làm việc đầu tiên đồng chí Trưởng đoàn chuyên gia Liên Xô nói với tôi:

 

- Có lẽ chúng tôi phải chuyển giao vũ khí cho các đồng chí bằng đường biển. V́ chúng tôi không thể để vũ khí của chúng tôi đi một chặng đường dài qua đất Trung Quốc mà không có người của chúng tôi áp tải.

 

C̣n phía Trung Quốc th́ khăng khăng khi tàu đi qua địa phận của họ th́ do người của họ hoàn toàn chịu trách nhiệm.

 

Chúng tôi phải báo cáo việc này lên Bác Hồ để xin ư kiến. Rất may mắn là từ sau ngày giặc Mỹ ném bom miền Bắc ngày 5/8/1964, Bác Hồ cho chúng tôi có một đường dây điện thoại đến thẳng chỗ Người. V́ vậy, hễ có vấn đề ǵ khó khăn là tôi tranh thủ xin ư kiến của Bác ngay.

 

Tất nhiên là mọi việc sau đó đều được giải quyết trót lọt. Nhắc lại chi tiết này để chúng ta thấy được Đảng ta, nhân dân ta đă phải tiến hành cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước trong một bối cảnh t́nh h́nh quốc tế khó khăn phức tạp thế nào. Nhưng nhờ đường lối đúng đắn, sáng tạo, mềm dẻo của Đảng và Bác Hồ mà chúng ta có thể vượt qua được tất cả để đi đến đích thắng lợi cuối cùng.

 

Như vậy là công việc vận chuyển vũ khí từ Liên Xô qua Trung Quốc đến ga Bằng Tường đă được tiến hành chu đáo. Trên quăng đường hàng vạn kilômét, thực tế chỉ có đoạn đường 150km từ Bằng Tường về Hà Nội là khó khăn nhất, làm chúng tôi phải suy nghĩ nhiều. Ở đây, vấn đề an toàn bí mật được đặc biệt chú ư. Mọi kế hoạch cho đến phút cuối cùng mới được phổ biến, và cũng chỉ phổ biến trong phạm vi hẹp, việc ai người nấy biết.

 

Không thể nào quên chuyến tàu đầu tiên chở tên lửa từ ga Bằng Tường về Hà Nội. Đêm hôm đó, tất cả các đồng chí trong Bộ Tư lệnh Quân chủng đều thức. Đồng chí Đặng Tính và tôi ngồi ở sở chỉ huy nắm t́nh h́nh từng giờ. Đoàn tàu về đến ga nào đều được đánh dấu trên bản đồ tác chiến.

 

Hầu như tất cả cán bộ, chiến sĩ thuộc cơ quan Bộ Tư lệnh đóng ở sân bay Bạch Mai cũng đều không ngủ. Mỗi người được phát một nửa chiếc bánh mỳ bồi dưỡng để chuẩn bị tham gia bốc dỡ hàng. Để bảo đảm bí mật, chuyến tàu đặc biệt không dừng ở ga Hàng Cỏ mà sẽ chạy thẳng về sân bay Bạch Mai và theo kế hoạch th́ trước khi trời sáng, toàn bộ khí tài phải tập kết đúng nơi quy định cách Hà Nội 20km.

 

Đêm hôm trước, Tổng cục Đường sắt đă được lệnh nối dài đường ray từ ga Vọng vào sân bay Bạch Mai để phục vụ công việc khẩn cấp và tuyệt đối bí mật này.

 

Nhờ sự quan tâm của Ban Bí thư Trung ương Đảng, Hội đồng Chính phủ mà chuyến tàu chở tên lửa đầu tiên đă về đích an toàn đúng như dự kiến. Các cơ quan thuộc Bộ Giao thông vận tải, Tổng cục Đường sắt, Bộ Công an, tỉnh ủy các địa phương đoàn tàu đi qua, với t́nh cảm và trách nhiệm cao nhất đối với sự ra đời của Bộ đội Tên lửa pḥng không, đă đem hết sức ḿnh hoàn thành tốt nhất phần việc được giao. Lần đầu tiên chúng ta đă thực hiện “con đường xanh” trong ngành đường sắt.

 

Sau này chúng tôi mới được nghe kể lại, đích thân Thủ tướng Phạm Văn Đồng đă trực tiếp giao nhiệm vụ cho Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải Phan Trọng Tuệ về nhiệm vụ đặc biệt này. Thường vụ Đảng ủy Tổng cục Đường sắt đă có một phiên họp đặc biệt để thông qua danh sách từng người được chọn phục vụ trên tất cả các ga của tuyến đường Đồng Đăng - Hà Nội đêm hôm ấy.

 

Đồng chí Lư Văn Du, Anh hùng Lao động ngành đường sắt được chỉ định lái chuyến tàu đặc biệt này. Để bảo đảm an toàn và bí mật tuyệt đối, đoàn tàu mang mật hiệu “210” không dừng lại bất cứ một ga nào trên suốt tuyến đường. Tất cả các đoàn tàu đi ngược chiều với nó đều phải dừng lại một bên để nhường đường. Cứ thế, những toa tàu phủ kín bạt, băng ḿnh trong đêm sương lạnh buốt.

 

Các chiến sĩ áp tải xúc động giơ tay vẫy chào những đồng chí công an, những đồng chí dân quân gái, trai có mặt trên suốt chặng đường đoàn tàu đi qua. Họ đứng đó  như những pho tượng trong đêm im lặng nh́n theo đoàn tàu, nhưng tuyệt nhiên không hề biết rơ đoàn tàu chở ǵ, đi đâu, về đâu!

 

Sáng hôm sau, khi người Hà Nội thức dậy sớm, th́ toàn bộ hoạt động sôi nổi, khẩn trương đêm hôm qua ở ga Hàng Cỏ không c̣n một vết tích ǵ nữa. Toàn bộ trở lại hoạt động b́nh thường. Những bệ phóng, những khí tài to lớn, cồng kềnh của một Trung đoàn Tên lửa mới đă về ẩn náu an toàn ở một vùng ngoại thành.

 

Trong lúc đó, trên vùng biển Vịnh Bắc Bộ, máy bay, tàu chiến thuộc Hạm đội 7 của Mỹ hối hả, lùng sục t́m kiếm... Bất chấp cả luật lệ quốc tế, chúng cho máy bay rà soát các tàu ra vào cảng Hải Pḥng. Chúng đă đánh hơi thấy Bắc Việt Nam sắp có một loại vũ khí mới.

 

Toàn bộ mạng lưới CIA ở Việt Nam cùng với những phương tiện trinh sát hiện đại nhất của Không quân Mỹ được huy động nhằm trả lời cho được 3 câu hỏi: Đó là loại vũ khí ǵ? Nó được đưa vào bằng con đường nào? Và bao giờ th́ được triển khai?

 

Chúng không thể ngờ rằng và không tin rằng, trong lúc chúng đang cất công t́m cho ra con đường vào Bắc Việt Nam của loại vũ khí mới, th́ những bệ phóng của SAM-2 đă yên vị tại khu vườn vải um tùm Mai Lĩnh, thuộc huyện Chương Mỹ, Hà Đông, cách Hà Nội chưa đầy 30km. Thế là trong cuộc chạy đua với ta, kẻ địch đă thua keo thứ nhất.

 

Vài tháng sau, khi biết ta đă có SAM-2 và đă chụp ảnh được 5 trận địa vừa xây dựng xong xung quanh Hà Nội, bọn địch lại mắc phải sai lầm chủ quan khác. Các chuyên viên quân sự của Lầu Năm Góc phán đoán rằng: “Căn cứ vào tính năng kỹ thuật của SAM-2, Bắc Việt Nam giỏi lắm cũng phải đến giữa năm 1966 mới huấn luyện xong và có thể đưa ra hoạt động được”.

 

Giữa lúc đó th́ Quân chủng nhận được chỉ thị của Bộ Tổng tham mưu: Kiên quyết cơ động những bệ phóng ra xa thủ đô, hiệp đồng với các lực lượng pḥng không khác, tổ chức một trận đánh lớn, giáng cho địch một đ̣n bất ngờ choáng váng.

 

Và thế là ngày 24/7/1965, hồi 15 giờ 53 phút, những quả đạn đầu tiên của hai tiểu đoàn 63, 64, Trung đoàn 236 do đồng chí Trần Nhẫn, quyền Trung đoàn trưởng chỉ huy, được phóng lên bầu trời Trung Hà (thuộc huyện Bất Bạt, tỉnh Sơn Tây cũ), bắn rơi tại chỗ 1 chiếc F-4 của địch, là chiếc máy bay thứ 400 bị bắn rơi trên miền Bắc, báo hiệu một binh chủng mới của Quân đội nhân dân Việt Nam ra đời: Binh chủng Tên lửa pḥng không Anh hùng.

 

 Từ hai trung đoàn tên lửa đầu tiên được thành lập năm 1965 mang phiên hiệu 236, 238, chưa đầy hai năm sau phát triển thành 10 trung đoàn, có mặt khắp các vùng chiến lược xung yếu, từ Hà Nội, Hải Pḥng đến tuyến lửa Vĩnh Linh.

 

Để đáp ứng với nhiệm vụ mới càng nặng nề trước âm mưu mở rộng cuộc chiến tranh phá hoại trên toàn miền Bắc của Không quân Mỹ, ngày 24/3/1967, Đại tướng Vơ Nguyên Giáp, Bộ trưởng Quốc pḥng, Tổng Tư lệnh đă kư Quyết định 015/QĐ-QP chính thức thành lập Binh chủng Tên lửa, cho đến hôm nay vừa tṛn 40 năm.

 

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Bộ đội Tên lửa pḥng không đă bắn rơi tất cả 788 máy bay địch gồm 27 loại khác nhau, trong đó có 366 chiếc rơi tại chỗ.

 

Bộ đội Tên lửa pḥng không đă lập được chiến công đặc biệt xuất sắc: bắn rơi 29 máy bay B-52, có 16 chiếc rơi tại chỗ,  góp phần quyết định vào chiến thắng chấn động địa cầu những ngày cuối tháng 12/1972 trên bầu trời Hà Nội.

 

Và chỉ hơn 10 ngày sau, ngày 11/1/1973,  Đảng và Nhà nước đă quyết định phong tặng Bộ đội Tên lửa pḥng không Việt Nam danh hiệu “Đơn vị Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân”. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử Quân đội ta cả một binh chủng được tặng danh hiệu cao quư này (Kỳ II, ngày 5/4/07)

 

Trích ANTG, tháng 4/2007

NDVN, ngày 15/4/07.



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend