NHÂN DÂN VIỆT NAM.ORG
TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC TRONG NUỚC VÀ HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN QUYẾT TÂM
CÓ NGÀY VUI ĐẠI THẮNG VIỆT NAM III LÀ ĐẬP TAN ÂM MƯU DBHB CỦA ĐẾ QUỐC MỸ, GIẢI TRỪ VÀ GIẢI HOẶC
GIẶC ÁO ĐEN VATICAN – GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊA – GIẶC TIN LÀNH

    Giới thiệu một số website:

   * Cong San
   * Nhan Dan
   * Cong An
   * Cong An N.D.
   * Quan Doi N.D
   * Lao Dong
   * Thanh Nien
   * Tuoi Tre
   * Saigon G, P.
   * VNA Net
   * Voice of V.N.
   * www.chuyenluan.com
   * www.duoctue.org
   * www.khuongviet.net
   * www.nguoivietyeunuoc.org
   * www.nguyentua.com
   * www.dongduongthoibao.net
   * www.dongduongthoibao.com
   * home.comcast.net/~charlieng


   

CHUYỆN CHƯA KỂ VỀ ANH HÙNG AN NINH HAI TÂN: NGUYỄN KHẮC ĐỨC


CHUYỆN CHƯA KỂ VỀ ANH HÙNG AN NINH HAI TÂN

 

Nguyễn Khắc Đức

 

 

Đồng chí Nguyễn Phước Tân
Đồng chí Nguyễn Phước Tân (tức Hai Tân), nguyên phó Tổng cục trưởng Tổng cục an ninh, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, huy hiệu 60 năm tuổi Đảng, đă đi vào cơi vĩnh hằng hồi 0h10' ngày 25/5/2007, thọ 78 tuổi. Đồng chí là một cán bộ lănh đạo xuất sắc của lực lượng an ninh Việt Nam.

 

Đồng chí Nguyễn Phước Tân đă có quá tŕnh hoạt động cách mạng lâu dài và anh dũng, có nhiều thành tích trong sự nghiệp giải phóng dân tộc và bảo vệ an ninh tổ quốc. Tên tuổi của đồng chí Nguyễn Phước Tân gắn liền với nhiều chiến công của lực lượng an ninh nhân dân.

 

Thương TIẾC ĐỒNG CHÍ NGUYỄN PHƯỚC TÂN, chuyên đề An ninh thế giới đăng loạt bài viết về những hoạt động thầm lặng và những chiến công của đồng chí Trong thời kỳ làm công tác điệp báo trước ngày giải phóng miền Nam và những chuyên án lớn sau ngày 30/4/1975, trong đó có nhiều tư liệu lần đầu tiên được công bố.

 

Vào khoảng năm 1981, tôi gặp đồng chí Lê Tiền, tên thường gọi là Hai Tiền, lúc đó là Tổ phó Tổ An ninh K4/2, sau này là Thiếu tướng, Phó tổng cục trưởng Tổng cục An ninh, đề nghị được viết về một số chiến công của Lực lượng An ninh nhân dân Việt Nam.

 

Nguyên do tôi xin gặp đồng chí Lê Tiền là tôi đă đọc loạt bài về một chuyên án đấu tranh chống FULRO thắng lợi trên báo Nhân Dân mà người chỉ huy trong bài viết có tên là Hai Tiến và tôi đă rất khâm phục về ông. Nhưng tôi đă lầm, người có tên Hai Tiến không phải là đồng chí Lê Tiền mà là một người khác.

Đồng chí Lê Tiền cười, độ lượng:

 

- Cậu gặp ông Hai Tân đi. Hai Tiến chính là Hai Tân đó!

 

Th́ ra vậy. Tôi đă biết ông Hai Tân, chính là đồng chí Nguyễn Phước Tân, Tổ trưởng Tổ An ninh K4/2 (chức vụ tương đương cục trưởng). K4/2 là một đơn vị lúc đầu được thành lập làm tham mưu cho đồng chí Thứ trưởng Cao Đăng Chiếm về công tác an ninh ở miền Nam.

 

Nhưng sau đó, đơn vị này được giao trách nhiệm trực tiếp chỉ đạo, tổ chức đấu tranh với bọn gián điệp biệt kích Lê Quốc Túy – Mai Văn Hạnh trong Kế hoạch CM-12.

 

Thời kỳ đó, đồng chí Hai Tân đang trực tiếp tham gia chỉ đạo Kế hoạch CM-12 và tham gia chỉ đạo một số chuyên án khác theo sự phân công của lănh đạo Bộ Nội vụ (nay là Bộ Công an). Nhưng do nguyên tắc bí mật và cũng không dễ dàng “lấy” được tư liệu ở đồng chí Nguyễn Phước Tân, nên ư định đó của tôi không thành.

 

Nhưng thật là may mắn, măi đến hơn 20 năm sau, tôi cũng thực hiện được hy vọng ấp ủ lâu nay. Được cùng làm việc với đồng chí Nguyễn Phước Tân trong quá tŕnh thu thập tư liệu và thể hiện cuốn “Kế hoạch CM-12” và làm phim “Điệp báo miền Nam - Cuộc chiến thầm lặng”, tôi đă biết được một phần nào về cuộc đời hoạt động cách mạng sôi nổi, gian nan, lắm hiểm nguy trong thời kỳ hoạt động bí mật trong ḷng địch trước ngày giải phóng miền Nam và những hoạt động đấu tranh với các thế lực thù địch hàng chục năm sau ngày giải phóng miền Nam của một cán bộ lănh đạo an ninh lăo luyện...

 

Mặc dù, nhiều lần gặp nhau nhưng chưa lần nào ông kể về “lai lịch” gia đ́nh ḿnh. Nhưng qua t́m hiểu từ các nhân chứng, là những cán bộ, cơ sở điệp báo đă từng làm việc với đồng chí, và cả những cán bộ có trách nhiệm, chúng tôi cũng có được một số tư liệu về thân thế và sự nghiệp của đồng chí Nguyễn Phước Tân.

 

Đồng chí Nguyễn Phước Tân là con trai thứ bảy trong một gia đ́nh khá giả ở miền Nam, có truyền thống yêu nước và cách mạng. Ông nội của đồng chí Nguyễn Phước Tân là một thầy thuốc giỏi và giàu có, là chủ Hăng Dầu cù là Nhị Thiên Đường nổi tiếng ở miền Nam trước đây, có cơ sở buôn bán tại các nước Đông Dương. Ông c̣n có mạng lưới nhà thuốc “Ông Tiên” cũng khá nổi tiếng ở Sài G̣n và một số tỉnh Nam Bộ.

 

Thân phụ đồng chí Nguyễn Phước Tân cũng là một thầy thuốc Đông y, trông coi cơ sở Nhị Thiên Đường ở đường Lê Thánh Tôn, một trong những con phố sầm uất ở trung tâm Sài G̣n.

 

Phần lớn anh chị em của đồng chí Nguyễn Phước Tân đều tham gia cách mạng và đă có nhiều đóng góp vào sự nghiệp giải phóng miền Nam.

 

Anh trai thứ năm của đồng chí Nguyễn Phước Tân có tên thường gọi là Năm Biên, một trong những cán bộ an ninh kỳ cựu của An ninh T4 và sau này là Công an TP HCM. Em trai thứ tám của ông là đồng chí Tám Nguyện, nguyên Trưởng pḥng Bảo vệ chính trị I của Công an TP HCM, nay đă nghỉ hưu.

 

Trước ngày giải phóng miền Nam, đồng chí Tám Nguyện được An ninh T4 bố trí cài vào lực lượng cảnh sát của chế độ Sài G̣n và đă “leo” lên đến chức Trưởng cuộc cảnh sát ở khu vực quận 8. Nhưng sau đó đồng chí bị lộ và bị địch bắt. Tuy vậy, trong nhà tù của địch, đồng chí Tám Nguyện vẫn giữ vững khí tiết của người cán bộ an ninh và bảo vệ được mạng lưới của ḿnh.

 

Người em út của đồng chí Nguyễn Phước Tân cũng tham gia cách mạng và được tổ chức cài vào đơn vị biệt động của quân đội Sài G̣n bảo vệ ṿng ngoài Dinh Độc lập – Phủ Tổng thống chính quyền Sài G̣n...

 

Riêng đồng chí Nguyễn Phước Tân bắt đầu tham gia cách mạng từ năm 1946 ở quê nhà là xă Tân Khánh Đông, tỉnh Sa Đéc thời đó. Nam Bộ đi trước trong cuộc kháng chiến chống Pháp đă lôi cuốn đông đảo trí thức, học sinh và nhiều tầng lớp nhân dân tham gia. Anh thanh niên Nguyễn Văn Chẩn (tên thật của đồng chí Nguyễn Phước Tân) rời ghế nhà trường và lao vào cuộc kháng chiến.

 

Lúc đầu anh làm công nhân và được tổ chức tin tưởng giao cho làm thư kư công nhân cứu quốc xă Tân Khánh Đông. Năm 1947, khi mới 17 tuổi đồng chí Nguyễn Phước Tân đă được vinh dự đứng trong hàng ngũ Đảng Cộng sản Việt Nam và được phân công nhiều vị trí quan trọng ở xă như Tổng thư kư Mặt trận Việt Minh, Phó bí thư rồi Quyền bí thư xă Tân Khánh, Sa Đéc.

 

Là một thanh niên có học, ăn nói lưu loát, sớm hoạt động trong phong trào cách mạng, từ năm 1948 đến 1954 đồng chí Nguyễn Phước Tân làm công tác tuyên huấn và lần lượt giữ các chức vụ như Trưởng ban Thông tin huyện Lai Vung, Trưởng ban Kiểm huấn Ty Thông tin Long - Châu - Sa; Phó ban Tuyên huấn tổ chức Huyện ủy Lai Vung; Trưởng ban Tuyên huấn quân - dân - chính huyện Lai Vung.

 

Sau Hiệp định Genève, đồng chí được Đảng phân công ở lại hoạt động ở miền Nam, không đi tập kết ra miền Bắc. Với khả năng vận động quần chúng giỏi và là người có tŕnh độ, Huyện ủy Lai Vung cử đồng chí Nguyễn Phước Tân làm công tác binh vận trong một thời gian dài.

 

Đồng chí kể lại rằng, có lần đồng chí đi xe đ̣ từ Sa Đéc đến Long Xuyên th́ gặp một lính ngụy người Khmer trên xe và anh ta nhận ra người mặc bộ quần áo bà ba lụa là một cán bộ Việt Minh có cỡ. Anh lính nhanh nhảu:

 

 - Chào ông lớn. Sao ông không đi tập kết?

 

 Hai Tân giật ḿnh, lo có thể bị lộ. Nhưng đồng chí nhanh trí trả lời:

 

- Tui ở lại v́ c̣n có gia đ́nh và bây giờ làm ăn buôn bán thôi.

 

Anh lính nọ tỏ ra tin lời của đồng chí Hai Tân là thật. Anh ta c̣n nhường chỗ cho Hai Tân và lúc xe tạm dừng ở một chặng, anh ta c̣n mời ông uống cà phê.

 

Hóa ra, trước đó không lâu, chính đồng chí là người đă tạo điều kiện cứu giúp người vợ của anh lính Khmer nọ trong một cơn đau đẻ, nên anh ta không quên ân nhân của vợ chồng ḿnh.

 

Đồng chí Hai Tân nói rằng, đó là bài học xử lư t́nh huống chống lộ bí mật và tranh thủ t́nh cảm, tranh thủ ḷng dân để hoạt động bí mật sau này.

 

Từ tháng 8/1954 đến tháng 9/1958 đồng chí Nguyễn Phước Tân là cán bộ Ban Bảo vệ Khu ủy Tây Nam Bộ và sau đó làm cán bộ của Ban địch t́nh Khu ủy Tây Nam Bộ. Đến năm năm 1960, khi thành lập Ban An ninh khu Tây Nam Bộ, Nguyễn Phước Tân được đồng chí Lâm Văn Thê bố trí công tác ở Tiểu ban điệp báo Ban An ninh khu Tây Nam Bộ.

 

Trong thời kỳ này, đồng chí Nguyễn Phước Tân đă tiếp cận, tuyển dụng và xây dựng được một số cơ sở điệp báo ngay trong chính quyền và quân đội Sài G̣n. Trong số họ có những người là sĩ quan Vùng 4 chiến thuật, là binh lính quân đội Sài G̣n.

 

Chính những cơ sở này đă cung cấp nhiều tin tức về các cuộc hành quân bố ráp của quân đội Sài G̣n vào những cơ sở, căn cứ kháng chiến của ta. Do đó, ta đă kịp thời sơ tán hoặc tổ chức chống càn, tránh được những tổn thất đáng kể cho cách mạng, bảo vệ được lực lượng.

 

Được sự chấp thuận của lănh đạo Ban An ninh khu Tây Nam Bộ, đồng chí Hai Tân mở rộng mạng lưới điệp báo của ḿnh lên Sài G̣n, trung tâm đầu năo của chế độ cũ.

 

Đồng chí Hai Tân lên Sài G̣n nhưng không ở nhà của thân phụ ḿnh mà thuê nhà ở riêng để dễ dàng hoạt động và tránh liên lụy cho gia đ́nh. Đồng chí sử dụng căn cước giả với cái tên là Nguyễn Văn Bảy, lăn lộn trong nhiều giới ở Sài G̣n với nhiều vai như thương gia, lái xe... và đă xây dựng được nhiều cơ sở quan trọng “nằm” trong bộ máy chính quyền, cảnh sát, quân đội chế độ cũ.

 

Trong đó có các cán bộ, cơ sở điệp báo sau này phát huy được tác dụng rất lớn như Trần Quang Sang và Phan Thị Hoài. Hai người này hoạt động bí mật trong Tổng Liên đoàn Lao công của Trần Quốc Bửu. Rồi một thiếu tá biệt động quân, sau này được thăng hàm trung tá ở bộ phận Thanh tra thuộc Bộ Tổng tham mưu quân đội Sài G̣n...

 

Một trong những cơ sở đầu tiên ở Sài G̣n mà đồng chí Nguyễn Phước Tân tuyển chọn là anh thanh niên Vũ Thành Hà (thường gọi là Hai Hà). Đồng chí Hai Tân vốn biết Hai Hà từ lúc c̣n nhỏ v́ ba của Hai Hà đă từng cùng công tác ở cơ quan tuyên huấn Long - Châu – Sa trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp.

 

Một lần lên Sài G̣n, đồng chí Hai Tân gặp Hai Hà đang đi trên đường gần khu chợ Bà Chiểu. Hai người nhận ra nhau và hẹn gặp. Đồng chí Nguyễn Phước Tân nói rơ việc ḿnh ở lại miền Nam là để hoạt động cách mạng. Đồng chí đề nghị anh thanh niên Hai Hà tham gia hoạt động bí mật. Vũ Thành Hà được đồng chí Nguyễn Phước Tân hướng dẫn, chỉ đạo và tổ chức vào được lực lượng cảnh sát đặc biệt của Sài G̣n.

 

Để tạo điều kiện thuận lợi cho lực lượng cách mạng hoạt động ở khu vực Sài G̣n – Gia Định, đồng chí Hai Hà đă cố công “phấn đấu” lên đến chức Chủ tịch Ủy ban Phượng Hoàng khu vực B́nh Ḥa.

 

“Phượng Hoàng” là một tổ chức trá h́nh của CIA lập ra để hoạt động, thu thập tin tức t́nh báo và chỉ điểm, phá hoại lực lượng cách mạng ở miền Nam thời bấy giờ.

 

Sau đó, được sự chỉ đạo của đồng chí Nguyễn Phước Tân, đồng chí Vũ Thành Hà ra ứng cử chức “xă trưởng” B́nh Ḥa và đă đắc cử.

 

Đây là một vị trí quan trọng trong bộ máy chính quyền Sài G̣n ở tỉnh Gia Định. B́nh Ḥa là một khu vực ven đô, có khoảng 80.000 dân sinh sống, nhưng phần lớn là dân lao động nghèo, nhưng lại có nhiều cơ sở cách mạng hoạt động, ẩn náu. 

 

Lợi dụng vị thế của ḿnh trong bộ máy chính quyền địch và là một sĩ quan cảnh sát đặc biệt biệt phái, Vũ Thành Hà đă đóng những “vai” này rất đạt.

 

Đồng chí tỏ ra năng nổ hoạt động trong việc đi sâu đi sát với quần chúng nhân dân, khéo léo chiếm được ḷng tin của địch và đă nắm được nhiều chủ trương của chúng. Chẳng hạn như thông qua chủ trương “bạch hóa hồ sơ cộng sản”, đồng chí Vũ Thành Hà đă đẩy lùi được mạng lưới t́nh báo Mỹ – ngụy bố trí ở vùng này.

 

Mặc dù có 13 trưởng lưới của cảnh sát đặc biệt Sài G̣n cài vào khu vực B́nh Ḥa, nhưng dần dần địch đă phải rút 10 tên, chỉ c̣n để lại 3 tên. Nhưng cả 3 tên này đều bị ông “xă trưởng” Vũ Thành Hà vô hiệu hóa hoạt động. Ông “xă trưởng” cũng khéo léo nắm được mạng lưới ấp trưởng và ấp phó của 24 ấp của xă B́nh Ḥa. Đồng thời, nhiều người dân B́nh Ḥa tỏ ra tin tưởng về một ông “xă trưởng” biết bảo vệ quyền lợi cho họ...(kỳ I, ngày 9/6/07)

 

                   

******

                    

Đồng chí Nguyễn Phước Tân (người ngồi giữa) trong một khu căn cứ của kế hoạch CM-12.

Trong cuộc Tổng tấn công Tết Mậu Thân năm 1968, lực lượng điệp báo của An ninh T4 (tiền thân của Công an TP HCM ngày nay) tích cực tham gia. Nhiều người trong số họ đă “xông ra trận tiền”, bộc lộ thân phận của ḿnh, không thể hoạt động trong vỏ bọc hợp pháp lâu nay của ḿnh nữa. V́ vậy, công tác điệp báo phục vụ nắm t́nh h́nh gặp nhiều khó khăn. (Tiếp theo và hết)

 

Trung ương chủ trương tăng cường chi viện cho lực lượng An ninh T4, trong đó có lực lượng t́nh báo, điệp báo. Bộ Công an đă cử đồng chí Lê Thanh Vân (Sáu Ngọc), Cục trưởng Cục Phái khiển (Cục T́nh báo) vào làm Phó trưởng Ban An ninh T4, phụ trách công tác điệp báo.

 

Một số đầu mối t́nh báo của ta được “đánh” vào Nam trước hoặc vào thời kỳ 1954 được chuyển giao cho Ban An ninh Trung ương Cục chỉ đạo phục vụ trực tiếp cho chiến trường miền Nam. Trong số đó có Giáo sư, Tiến sĩ  (GS-TS)  Nguyễn Đ́nh Ngọc, giảng dạy ở Đại học Khoa học Sài G̣n (nay là Đại học Khoa học Tự nhiên thuộc Đại học Quốc gia TP HCM).

 

Ban An ninh Trung ương Cục cũng quyết định chuyển giao một số cán bộ, mạng lưới điệp báo của Khu Tây Nam Bộ cho An ninh T4. Đồng chí Nguyễn Phước Tân, lúc đó là Phó trưởng Tiểu ban điệp báo An ninh khu Tây Nam Bộ được điều động về làm cán bộ của Tiểu ban điệp báo An ninh Trung ương Cục.

 

Thực hiện lệnh của Ban An ninh Trung ương Cục, đồng chí Nguyễn Phước Tân đă bàn giao hầu hết mạng lưới điệp báo mà ông đă xây dựng ở Sài G̣n trong nhiều năm qua cho An ninh T4, trong đó có Vũ Thành Hà.

 

Và như vậy, từ sau Tết Mậu Thân năm 1968 trở đi, Vũ Thành Hà hoạt động dưới sự chỉ đạo trực tiếp của bộ phận điệp báo An ninh T4.

 

Với vị trí là “xă trưởng”, “Chủ tịch Ủy ban Phượng Hoàng” B́nh Ḥa, Vũ Thành Hà nắm được nhiều kế hoạch của địch xuống cơ sở. Anh cũng mở rộng sự quen biết của ḿnh với các quan chức của chính quyền, quân đội Sài G̣n để dễ bề hoạt động. 

 

Trong thời gian từ năm 1968 đến tháng 4/1975, đồng chí Vũ Thành Hà đă có nhiều hoạt động thu thập tin tức t́nh báo, bảo vệ cán bộ, cơ sở cách mạng của thành phố hoạt động, ẩn náu ngay tại khu vực B́nh Ḥa.

 

Trong những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, đồng chí Vũ Thành Hà cũng tích cực tham gia tổ chức giải phóng Đề lao Gia Định, tổ chức và vận động nhân dân B́nh Ḥa nổi dậy nắm chính quyền ở khu vực này vào ngày 30/4/1975. Sau ngày giải phóng, đồng chí Vũ Thành Hà công tác ở Tổ An ninh K4/2 và sau đó được bổ nhiệm làm Phó trưởng pḥng của một đơn vị an ninh. Khi nghỉ hưu, ông là Đại tá An ninh...

 

C̣n nhiệm vụ mới của đồng chí Hai Tân khi về Ban An ninh Trung ương Cục được giao là xây dựng một cụm điệp báo mới để làm công tác t́nh báo chiến lược. Đồng chí Nguyễn Phước Tân cũng nhận bàn giao chỉ đạo một số đầu mối t́nh báo của Bộ Công an “đánh” vào miền Nam trước đây, trong đó có GS-TS Nguyễn Đ́nh Ngọc.

 

Đồng chí Nguyễn Đ́nh Ngọc có bí danh là Diệp Sơn. Từ châu Âu trở về nước hoạt động, điệp viên Diệp Sơn lúc đầu chịu sự chỉ đạo và báo cáo tin tức cho đơn vị t́nh báo T65 ở khu vực Trị Thiên.

 

Trong những lần đi giảng bài ở Đại học Huế, đồng chí Nguyễn Đ́nh Ngọc đă bí mật liên lạc với người của T65. Nhưng từ sau Tết Mậu Thân 1968, đồng chí Nguyễn Đ́nh Ngọc được Cơ quan T́nh báo Bộ Công an chỉ đạo chịu sự chỉ huy trực tiếp của Ban An ninh Trung ương Cục miền Nam. Người chỉ huy điệp viên Diệp Sơn là đồng chí Nguyễn Phước Tân.

 

Với mật hiệu liên lạc được giao, đồng chí Nguyễn Phước Tân bố trí một đồng chí giao liên tên là Tuyên, lúc đó là sinh viên Đại học Khoa học Sài G̣n móc nối liên lạc với GS-TS Nguyễn Đ́nh Ngọc.

 

Đường dây liên lạc được nối, nhiều tin tức và hoạt động của đồng chí Nguyễn Đ́nh Ngọc đă được đồng chí Hai Tân báo cáo cho Ban An ninh Trung ương Cục miền Nam.

 

GS-TS Nguyễn Đ́nh Ngọc có lợi thế về quan hệ, tiếp cận được với một số quan chức cao cấp của chế độ Sài G̣n và Mỹ, đă thu thập được những tin tức rất quan trọng, chẳng hạn như kế hoạch càn quét căn cứ Trung ương Cục miền Nam hồi năm 1972. Tin này được báo trước 3 ngày, ta đă kịp thời sơ tán và âm mưu của địch đă thất bại.

 

Vào khoảng cuối năm 1974 và đầu năm 1975, Trung ương Đảng chỉ đạo công tác t́nh báo phải nắm cho được ư đồ lâu dài của Mỹ ở miền Nam, nếu ta tổng tấn công giải phóng miền Nam th́ Mỹ có can thiệp bằng quân sự không? Nhiều lực lượng t́nh báo của quân đội, an ninh... đă nhận được lệnh bí mật này.

 

Một trong những nguồn tin báo cáo về việc Mỹ không dám can thiệp bằng quân sự nữa là từ một viên Phó đô đốc hải quân Mỹ, trong một chuyến công du Sài G̣n. Và rất may mắn, GS-TS Nguyễn Đ́nh Ngọc trực tiếp nghe được nguồn tin này.

 

Ngay lập tức, đồng chí  quyết định mạo hiểm bắt liên lạc với đồng chí Nguyễn Phước Tân trái với quy ước thông thường, hẹn gặp đồng chí Nguyễn Phước Tân tại “căn cứ” ở khu vực gần chùa Đại Tùng Lâm để báo cáo tin này cho cấp trên. Tin này ngay lập tức được báo cáo góp phần cho Trung ương thêm nguồn tin đánh giá cục diện chiến lược để quyết tâm tổ chức cuộc tổng tiến công và nổi dậy giải phóng miền Nam mùa Xuân năm 1975.

 

Đồng chí Nguyễn Đ́nh Ngọc cũng là người được đồng chí Nguyễn Phước Tân đề nghị liên lạc với đại diện của Mỹ ở Sài G̣n qua điện thoại để thả đồng chí Nguyễn Tài lúc đó đang bị CIA và cảnh sát Sài G̣n giam giữ. Đồng chí Nguyễn Đ́nh Ngọc đă bịt mũi để nói cho khác giọng khi liên lạc bằng tiếng Anh qua điện thoại với đại diện phía Mỹ. Sau ngày này đồng chí Nguyễn Đ́nh Ngọc là Cục trưởng Cục Thông tin liên lạc và được phong hàm Thiếu tướng.

 

Với kinh nghiệm tổ chức, xây dựng, chỉ huy điệp báo của ḿnh và các mối quan hệ ở Sài G̣n, đồng chí Nguyễn Phước Tân đă xây dựng được một cụm điệp báo khá lớn ở ngay TP phố Sài G̣n và một số tỉnh miền Nam.

 

Các cơ sở của cụm điệp báo do đồng chí Hai Tân xây dựng khá đa dạng, người th́ trong bộ máy cảnh sát, t́nh báo chế độ Sài G̣n, người th́ trong quân đội, có người “leo” lên đến chức đại tá. Một số cơ sở là các thương gia, chủ cơ sở sản xuất, có người là chủ hăng dệt lớn, có người là chủ nhà thuốc, cũng có cả những sinh viên hoạt động trong cụm điệp báo này. Nhiều người Việt gốc Hoa ở Sài G̣n, Chợ Lớn được đồng chí Hai Tân vận động, giác ngộ và họ trở thành những cơ sở vững chắc của đồng chí Hai Tân trong ḷng Sài G̣n...

 
 
Đồng chí Hai Tân gặp gỡ các cơ sở điệp báo (Đồng chí Huỳnh Văn Một thứ 2 từ phải sang)

 

Để có điều kiện sinh hoạt, họp hành khi cần thiết, đồng chí Hai Tân cho mua một khu đất rộng khoảng 30.000m2 ở gần khu vực chùa Đại Tùng Lâm, sát với chân núi, cách Sài G̣n khoảng 40 cây số, nằm gần đường đi Vũng Tàu.

 

Đây là “căn cứ” cụm điệp báo của đồng chí Nguyễn Phước Tân. Để đảm bảo cho địch không ḍm ngó, đồng chí Hai Tân đưa một số cơ sở vốn là binh lính quân đội Sài G̣n xuất ngũ về đây đứng tên, canh tác khu trang trại này. Cứ mỗi lần sinh hoạt với những cán bộ, cơ sở điệp báo cao cấp, nếu tổ chức ở Sài G̣n không thuận lợi th́ đồng chí Hai Tân tổ chức tại đây.

 

Trong cụm điệp báo của đồng chí Hai Tân xây dựng và chỉ đạo, có một sĩ quan cảnh sát đặc biệt chế độ Sài G̣n. Nhưng con đường của cán bộ điệp báo này đến với cách mạng và đứng vào hàng ngũ điệp báo gắn liền như duyên phận với người chỉ huy là đồng chí Nguyễn Phước Tân. Đó là đồng chí Huỳnh Văn Một, sau này là Thượng tá, Phó trưởng pḥng của một đơn vị thuộc Tổng cục An ninh.

 

Vào thời gian khoảng năm 1960, Huỳnh Văn Một, quê ở Tiền Giang v́ bất măn với thời cuộc, lại chưa có định hướng tương lai rơ ràng nên bỏ học lên Sài G̣n  “đi bụi”. Cứ thứ bảy, chủ nhật hàng tuần, anh Một vào quán cơm “xă hội” ăn uống.

 

Tại đây, anh đă vài lần gặp một người đàn ông hơn anh trên chục tuổi, có dáng cao, hơi gầy, nước da ngăm ngăm đen, cặp lông mày rậm và rất dễ gây ấn tượng. Người đó kín đáo quan sát và anh Một cũng biết điều đó. Đấy chính là đồng chí Nguyễn Phước Tân, một cán bộ điệp báo cách mạng đang hoạt động bí mật tại Sài G̣n.

 

Sau vài lần gặp nhau, làm quen, anh thanh niên Một rất có cảm t́nh với đồng chí Hai Tân và coi như là một chỗ dựa tinh thần. Hai anh em thuê một căn nhà nhỏ ở khu vực B́nh Ḥa để sinh sống. Bằng con đường của tổ chức, đồng chí Hai Tân đă có kết quả xác minh về hoàn cảnh gia đ́nh của Một. Đồng chí Hai Tân động viên Một học cho xong tú tài và hướng anh vào con đường hoạt động hợp pháp trong ḷng địch.

 

Đến năm 1964, đồng chí Hai Tân đề nghị Huỳnh Văn Một thi vào trường cảnh sát của chính quyền Sài G̣n. Kỳ thi đó do chính các cố vấn CIA của Mỹ đích thân làm giám khảo.  Vốn là một thanh niên thông minh, lanh lợi, nên Huỳnh Văn Một trúng tuyển.

 

Và thế là từ năm 1964 đến 1965, Huỳnh Văn Một vào học trường cảnh sát của chế độ Sài G̣n tại Thủ Đức. Tốt nghiệp hạng ưu, Huỳnh Văn Một được phong thiếu úy và được bố trí về lực lượng cảnh sát đặc biệt của Tổng nha Cảnh sát. Lực lượng cảnh sát đặc biệt của chính quyền Sài G̣n chuyên trách về công tác an ninh, nghĩa là chủ yếu chống Cộng và bảo vệ nội bộ chế độ cũ.

 

Chỉ một năm sau đó, Huỳnh Văn Một được tuyển vào Nha Phản gián cũng thuộc lực lượng cảnh sát đặc biệt ngụy. Anh đă được Mỹ lần lượt đào tạo lớp sơ cấp, trung cấp rồi cao cấp t́nh báo ở Sài G̣n và Malaysia.

 

Từ năm 1967 cho đến ngày giải phóng miền Nam 30/4/1975, Huỳnh Văn Một làm việc ở Sở Bảo vệ yếu nhân và đă được chúng tin tưởng, tín nhiệm, giao chức vụ Giám đốc “Sở Bảo vệ yếu nhân”, hưởng ngạch lương chuyên viên tương đương với trung tá.

 

Đây là bộ phận có lực lượng nhân viên an ninh ch́m tiếp cận ṿng trong, bảo vệ các chính khách cấp cao trong chính quyền Sài G̣n như tổng thống, phó tổng thống, các bộ trưởng, nghị sĩ quốc hội và cả các cơ quan ngoại giao nước ngoài đặt tại Sài G̣n.

 

Lực lượng “bảo vệ yếu nhân” của Huỳnh Văn Một có 42 nhân viên ngay trong dinh Độc Lập, kể cả ở trong ṭa Đại sứ Mỹ tại Sài G̣n cũng có nhân viên của anh. Huỳnh Văn Một có thể ra vào ở các nơi đó rất dễ dàng. Uy thế của anh cũng rất lớn, ngay đến cả Huỳnh Thới Tây, Giám đốc Nha Phản gián của cảnh sát đặc biệt chế độ Sài G̣n cũng ngán Huỳnh Văn Một v́ sợ anh “nói bậy” với các quan chức bề trên của y.

 

Trong thời gian làm việc ở Nha Phản gián, Huỳnh Văn Một đă thu thập được rất nhiều tin tức về hoạt động của giới chóp bu chính quyền Sài G̣n, các cuộc bố ráp của lực lượng cảnh sát đặc biệt vào những khu vực nghi có “Việt Cộng” nằm vùng. Những tin tức này được anh Một về báo cáo ngay đồng chí Hai Tân. Ngay sau đó, đồng chí Hai Tân báo cáo cho cấp trên qua đường dây bí mật mà chính anh Một cũng ít biết.

 

Trong những năm tháng hoạt động bí mật ở Sài G̣n, đồng chí Nguyễn Phước Tân rất thận trọng bảo vệ bí mật không chỉ của ḿnh mà cả cơ sở.

 

Trong thời gian từ năm 1964 cho đến năm 1975, đồng chí Hai Tân sống chung nhà với Huỳnh Văn Một, trong vai một người bà con lái xe cho anh Một là sĩ quan cảnh sát đặc biệt của chế độ Sài G̣n làm ở bộ phận “bảo vệ yếu nhân”, Huỳnh Văn Một không bị địch nghi ngờ.

 

Mỗi lần đồng chí Hai Tân vào chiến khu R ở Tây Ninh th́ chính Huỳnh Văn Một chở đi mới qua được các trạm kiểm soát gắt gao của binh lính, cảnh sát Sài G̣n và các tỉnh. 

 

Đồng chí Hai Tân kể lại, có lần, đồng chí nhận được lệnh về họp gấp ở R theo lệnh của đồng chí Cao Đăng Chiếm lúc đó đang là Phó trưởng Ban An ninh Trung ương Cục và trực tiếp phụ trách công tác điệp báo. Đồng chí Hai Tân đi xe của Huỳnh Văn Một  đến G̣ Dầu, Tây Ninh rồi đi vào căn cứ. Nhưng do không hẹn trước được thời gian bao lâu, nên anh Một về trước, không đợi.

 

Đến khi họp xong, đồng chí Hai Tân trở lại th́ bị một viên cảnh sát ngụy ở Tây Ninh bắt giữ. Ông phải bịa ra rằng có một đứa con trai trốn nhà đi từ lâu, gia đ́nh nghi ngờ là đi vào rừng với “Việt Cộng” nên phải đi vào vùng giải phóng để ḍ hỏi tung tích. Nh́n bộ dạng và cách nói năng của ông, lại nhận được chút ít quà nên viên cảnh sát nọ cho ông đón xe trở lại Sài G̣n. Thật là hú vía. Từ đó trở đi, có việc phải vào căn cứ là ông chỉ đi với anh Một để đảm bảo an toàn...

 

Trong khuôn khổ bài báo có hạn, vẫn c̣n nhiều chuyện lư thú chưa kể hết về người Anh hùng Nguyễn Phước Tân. Xin hẹn bạn đọc vào một dịp sau (kỳ II, ngày 12/6/07)

 

Trích ANTG, số 658-659, ngày 9-12/07

NDVN, ngày 30/6/07



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend