NHÂN DÂN VIỆT NAM.ORG
TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC TRONG NUỚC VÀ HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN QUYẾT TÂM
CÓ NGÀY VUI ĐẠI THẮNG VIỆT NAM III LÀ ĐẬP TAN ÂM MƯU DBHB CỦA ĐẾ QUỐC MỸ, GIẢI TRỪ VÀ GIẢI HOẶC
GIẶC ÁO ĐEN VATICAN – GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊA – GIẶC TIN LÀNH

    Giới thiệu một số website:

   * Cong San
   * Nhan Dan
   * Cong An
   * Cong An N.D.
   * Quan Doi N.D
   * Lao Dong
   * Thanh Nien
   * Tuoi Tre
   * Saigon G, P.
   * VNA Net
   * Voice of V.N.
   * www.chuyenluan.com
   * www.duoctue.org
   * www.khuongviet.net
   * www.nguoivietyeunuoc.org
   * www.nguyentua.com
   * www.dongduongthoibao.net
   * www.dongduongthoibao.com
   * home.comcast.net/~charlieng


   

VỀ TRẬN THẮNG LỊCH SỬ 5/8/64


 

 

<> QUỐC KỲ - QUỐC CA 

 

<> QUỐC KỲ VIỆT NAM

 

<> QUỐC KỲ-QUỐC HIỆU-QUỐC CA NCHXHCNVN  

 

 

Tin tức - Tài liệu - Lịch sử

Sự kiện Việt Nam - Thế giới 

 

Tin Thế Giới & Việt Nam

 

Truyền H́nh Online Mười Ngàn Ngày Vietnam War

 

Chương Tŕnh Truyền H́nh Trực Tuyến Việt Nam Trên NHÂN DÂN VIỆT NAM. ORG

 

ĐÀI TIẾNG QUÊ HƯƠNG RADIO TRÊN TRANG NHÀ NHÂN DÂN VIỆT NAM. ORG

 

Cuộc Đời Cách Mạng Tổng Thống Hugo Chavez

 

Cuộc Đời Và Sư Nghiệp Tổng Thống Saddam Hussen

 

 

Hồ Chí Minh & Đảng CSVN

 

 

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Điệm

 

 

Những Tài Liệu Và  Kiện Lịch Sử Cách Mạng Miền Nam 1/11/63

 

 

Những Siêu Điệp Viên LLVT

 

 

Sự Thật GHPGVNTN “Vơ Lan Ái”  Ăn  Phân T́nh Báo Mỹ NED

 

 

Hiễm Họa Giặc Áo Đen La Mă

 

 

Đại Thắng Mùa Xuân 30/4/75

 

 

“Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

 

 

Lột Mặt Nạ DBHB Của NED 

 

 

 

 

Lê Hồng Phong

Hoàng Linh Đỗ Mậu

Hoàng Nguyên Nhuận

 

Trần Chung Ngọc  

 

Giuse Phạm Hữu Tạo

  Nguyễn Mạnh Quang

 

Charlie Nguyễn

 

Nguyễn Đắc Xuân

 

Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ

 

Thân Hữu  

 

Báo Trong Nước & Hải Ngoại

 

Trang Nối Kết

 

 

 Websites hải ngoại

 

* Cong San

* Nhan Dan

* Cong An N.D.

* Quân Đội Nhân Dân

* Lao Dong

* Thanh Nien

* Tuoi Tre

* Saigon G, P.

* VNA Net

* Voice of V.N.

* Dan Tri.

 

Websites hải ngoại

 

* Chuyen Luan.

* Sach Hiem

* Dong Duong Thoi Bao

* Tieng Que Huong Radio.

* Giao Diem Online

* Charlie Nguyen

 

 

 

 

Thị trường chứng khoán lại sụt giảm trước viễn cảnh u ám của kinh tế Hoa Kỳ

 

 

 

Hai ngày sau cuộc họp thượng đỉnh G20 ở Washington, các thị trường chứng khoán thế giới lại sụt giảm, nhất là sau khi ngân hàng Mỹ Citigroup loan báo sẽ cắt giảm 50 ngàn việc làm trong những tháng tới

 

    Thông tin này đă khiến thị trường Wall Street hôm qua sụt mất 2,63% điểm. Tại châu Âu, các thị trường tiếp tục xu hướng sụt giảm . Tính đến trưa hôm nay, Paris bị mất 1,57% điểm, Luân Đôn 1,50% và Francfort 1,39%.

 

    Tại châu Á, sau khi Nhật Bản hôm qua xác nhận là kinh tế đă đi vào suy thoái, thị trường Tokyo hôm nay sụt 2,28% vào giờ đóng cửa. Hồng Kông cũng bị mắt 4,54% điểm.

 

    Theo một nhà phân tích tài chính ở Nhật Bản, mối lo ngại suy thoái kinh tế toàn cầu đang đè nặng lên các thị trường. Trong cuộc họp thượng đỉnh tại Washington vừa qua, các nước công nghiệp phát triển và các nước đang trổi dậy đă cam kết sẽ phối hợp các chính sách chấn hưng kinh tế và giám sát tốt hơn nền tài chính toàn cầu. Nhưng cuộc họp thượng đỉnh này lại không đề ra những kế hoạch cụ thể nào, cũng như không lập ra một cơ chế để kiểm soát hoạt động của các thị trường

 

Thanh Phương, RFI, ngày 18/11/08

 

 

  

Kinh tế của Nhật Bản và Hàn Quốc càng thêm u ám

 

T́nh h́nh kinh tế ngày càng trở nên tồi tệ tại châu Á. Thị trường chứng khoán Tokyo lại tụt giảm. Hai lĩnh vực ngân hàng và xe hơi của Nhật Bản gặp nhiều khó khăn. C̣n tại Hàn Quốc, chưa bao giờ số doanh nghiệp bị phá sản lại đạt mức cao như vậy từ 3 năm qua

 

Hôm nay thị trường chứng khoán Tokyo đă đóng cửa với chỉ số Nikkei bị mất đi gần 60 điểm, nghĩa là tụt giảm 0,66%. Các nhà đầu tư tỏ ra dè dặt trước những khó khăn tiếp tục đè nặng lên nền kinh tế thế giới, đặc biệt là trong các lĩnh vực ngân hàng và công nghiệp xe hơi.

 

Như vậy là ngân hàng số một của Nhật Bản, Mitsubishi UFJ Financial Group, đă công bố những kết quả trong sáu tháng đầu năm nay c̣n tệ hại hơn là dự trù, mặc dù ngân hàng này đă quyết định tăng số vốn là 990 tỷ yen (tức 8 tỷ eurô). C̣n tập đoàn tài chính số 3 của Nhật, Sumitomo Mitsui financial Group, th́ tụt giảm gần 8% cho dù tập đoàn này cũng có ư định tăng nguồn vốn. Do vậy mà các nhà đầu tư càng tỏ ra bi quan cho cả lĩnh vực ngân hàng.

 

Về phần công nghiệp xe hơi, Toyota, tập đoàn xe hơi số một tại Nhật Bản, thông báo hôm nay là tất cả các nhà máy đặt tại Hoa Kỳ sẽ ngưng sản xuất xe hơi trong hai ngày 22 và 23 tháng 12. Lư do là v́ mức cầu đă sụt giảm trên thị trường Hoa Kỳ. Đầu tháng này Toyota đă cho biết là tính đến tháng mười số xe bán ra tại Mỹ đă giảm đi gần 26% trong một năm.

 

C̣n mức lời của công ty Nissan sẽ là con số không trong quư hai của năm nay v́ mức cầu giảm và v́ đồng yen c̣n quá mạnh. Ông Carlos Ghosn, chủ tịch tổng giám đốc tập đoàn Renault và Nissan, đă tuyên bố với nhật báo Mỹ Wall Street Journal rằng năm 2009 sẽ là một trong những năm khó khăn nhất của tập đoàn này.

 

Trong lúc đó, tại Hàn Quốc, có 321 doanh nghiệp bị phá sản trong tháng mười, con số cao nhất từ tháng ba năm 2005. Trong tháng trước đă có 203 công ty bị phá sản tại Hàn Quốc.

 

Thanh Thủy, RFI, 19/11/08

 

 

 

VỀ TRẬN THẮNG LỊCH  SỬ 5/8/64

 

Thượng Tướng Phùng Thế Tài  

 

Niềm ham muốn tột bậc của Bác: “Tôi chỉ có một ham muốn, ham muốn tột bậc là làm sao nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành. Riêng phần tôi th́ làm một cái nhà nho nhỏ, nơi có non xanh nước biếc, sớm chiều làm bạn với cụ già hái củi, trẻ em chăn trâu, không dính ǵ đến ṿng danh lợi”.

 

 

 

Chủ tịch Hồ Chí Minh tại buổi lễ tuyên dương công trạng các đơn vị chiến thắng ngày 2 và 5/8/1964.
Anh Đặng Tính và tôi cũng như tập thể Đảng ủy Quân chủng Pḥng không  - Không quân cứ suy nghĩ măi về lời dặn của Bác: “Phải kiên quyết bắn rơi máy bay địch”. Chúng tôi cho đây là mệnh lệnh của vị Tổng Tư lệnh tối cao đối với toàn quân ta, đối với Quân chủng Pḥng không - Không quân...

 

 

    I- Mệnh lệnh của Bác Hồ giữa ngày mồng một Tết Giáp Th́n

 

Ngày 11/81963, lần đầu tiên Mỹ cho 2 máy bay trinh sát phản lực RF.101 bay sâu vào vùng trời miền Bắc. Đồng chí Nguyễn Quang Tuyến - Tham mưu phó Binh chủng Pḥng không - trực tiếp làm nhiệm vụ trực chỉ huy, hạ lệnh cho 3 trung đoàn pháo cao xạ 100 ly bảo vệ Hà Nội nổ súng (lúc đó là 9 giờ 12 phút). Nhưng rađa của các đại đội không bắt được mục tiêu nên bỏ lỡ thời cơ.

 

Khi 2 máy bay địch bay vào vùng trời Hà Nội lần thứ hai, Đại đội 109, Trung đoàn 220, bắn được 11 viên, Đại đội 130, Trung đoàn 260 bắn được 4 loạt (34 viên). Máy bay địch cơ động, tránh hỏa lực và bay thoát.

 

Đây là lần đầu tiên sau 10 năm ḥa b́nh, bầu trời Hà Nội rền vang tiếng súng, gây xôn xao dư luận cả trong và ngoài nước.

 

Ngay ngày hôm sau Bác gọi tôi lên. Vừa thấy tôi, Bác đă hỏi ngay:

 

- Bác nghe báo cáo hôm qua chú dùng mấy chục viên đạn đại cao để bắn chim, có được con nào không mà không thấy đưa lên biếu Bác.

 

Tôi lặng người v́ hổ thẹn.

 

Ngừng một lúc Bác lại hỏi:

 

- Tất cả bao nhiêu viên chú có nắm được không?

 

- Dạ. 45 viên ạ.

 

- Bác nghe nói mỗi viên đạn 100 ly mà hôm qua chú cho bắn vung văi lên trời có thể nuôi sống một gia đ́nh trung nông trong một năm. Vậy với 45 viên th́ giá trị là bao nhiêu? Nước ta c̣n nghèo, chú cứ lệnh cho bắn lên trời phung phí như vậy mà không rơi chiếc máy bay nào th́ có lỗi với nhân dân lắm.

 

Sáu tháng trôi qua kể từ “mốc nhục” 11/8/1963, sáng ngày 13/2/1964, đúng ngày mồng Một tết Giáp Th́n, Bác Hồ đến thăm chúc tết Đại đội 130, Trung đoàn Pḥng không 260 bảo vệ Thủ đô Hà Nội. Cán bộ, chiến sĩ  (CBCS) đại đội sung sướng đón Bác ngay tại trận địa. Sau khi đi một ṿng quanh doanh trại kiểm tra nhà bếp, nhà ăn, Bác thân t́nh hỏi thăm t́nh h́nh sức khỏe và t́nh h́nh vui tết của đơn vị, rồi nói:

 

- Hôm nay, Bác và các đồng chí Trung ương đến thăm các chú. Bác thấy chú nào cũng khỏe mạnh, vui vẻ, Bác mừng. Đơn vị các chú được thưởng cờ, doanh trại ngăn nắp, vệ sinh sạch sẽ, như vậy là rất tốt. Bác chúc các chú năm mới mạnh khỏe, thắng lợi và nhờ các chú chuyển lời chúc tết của Bác và các đồng chí Trung ương tới gia đ́nh các chú.

 

Bác hỏi:

 

- Các chú thấy đồng bào miền Nam chiến đấu có giỏi không, có dũng cảm không?

 

- Thưa Bác, có ạ.

 

- Vậy ta phải học tập quân và dân miền Nam anh hùng. Đế quốc Mỹ c̣n nhiều âm mưu thâm độc, các chú phải luôn luôn cảnh giác và lúc nào cũng sẵn sàng chiến đấu. Phải kiên quyết bắn rơi máy bay địch nếu chúng liều lĩnh xâm phạm vùng trời miền Bắc nước ta. Muốn làm được như vậy, năm nay các chú phải ra sức rèn luyện kỹ thuật cho giỏi. CBCS cần đoàn kết chặt chẽ, thương yêu nhau như anh em một nhà.

 

Bác nh́n một lượt các CBCS thân yêu, rồi căn dặn một lần nữa:

 

- Các chú phải kiên quyết bắn rơi máy bay địch nếu chúng xâm phạm miền Bắc nước ta! Các chú lập được công, tết sang năm Bác lại xuống thăm.

 

Bác vừa dứt lời, cả đại đội hô vang:

 

- Quyết tâm làm theo lời Bác dạy.

 

- Kính chúc Bác mạnh khỏe, sống lâu.

 

Bác rất vui, nói với các chiến sĩ:

   

- Ngày tết, các chú quên không mời Bác ăn bánh chưng mà chỉ hô khẩu hiệu!

 

Theo phong tục của dân tộc, đi xông đất vào sáng mồng Một tết là việc làm thiêng liêng. Bác đă dành thời khắc thiêng liêng này để đến với Bộ đội Pḥng không  - Không quân, sắp bước vào cuộc chiến đấu mới với Không quân Mỹ. Anh Đặng Tính và tôi cũng như tập thể Đảng ủy Quân chủng cứ suy nghĩ măi về lời dặn của Bác: “Phải kiên quyết bắn rơi máy bay địch”. Chúng tôi cho đây là mệnh lệnh của vị Tổng Tư lệnh tối cao đối với toàn quân ta, đối với Quân chủng Pḥng không - Không quân.

 

II- Mệnh lệnh của Đại tướng Tổng Tư lệnh

 

    Sau tết Giáp Th́n, đế quốc Mỹ bí mật thực hiện chương tŕnh mang bí danh: “Kế hoạch tác chiến 34-A”. Nội dung bao gồm tổ chức những chuyến bay do thám miền Bắc Việt Nam bằng máy bay U2, bắt cóc người Bắc Việt Nam để lấy tin tức t́nh báo, thả dù tung biệt kích vào hậu phương miền Bắc, phá hoại các cơ sở kinh tế, quân  sự và tiến hành chiến tranh tâm lư.

 

Từ tháng 2/1964, đế quốc Mỹ lại cho các khu trục hạm thường xuyên hoạt động tuần tiễu do thám ở ngoài khơi Vịnh Bắc Bộ trong một kế hoạch gọi là Đờxôtô (Desoto) do Bộ tư lệnh Mỹ ở Thái B́nh Dương (Cinpac) điều hành nhằm khống chế miền Bắc Việt Nam từ đường biển.

 

Ngoài ra, chúng c̣n liên tục dùng máy bay T28 mang phù hiệu Không quân Lào do các phi công Mỹ lái cất cánh từ Thái Lan đến ném bom các vùng do Pathét Lào kiểm soát và lan dần đến biên giới Lào - Việt, gây sức ép đối với miền Bắc Việt Nam từ phía tây.

 

Trước t́nh h́nh đó, ngày 26/3/1964, Bộ Tổng tham mưu ra lệnh báo động sẵn sàng chiến đấu trong lực lượng Pḥng không toàn miền Bắc.

 

Ngày hôm sau, 27/3/1964, tại Hội trường Ba Đ́nh, Hồ Chủ tịch đă triệu tập “Hội  nghị chính trị đặc biệt”. Đây là “Hội nghị Diên Hồng” của thời đại mới nhằm chuẩn bị cho toàn Đảng, toàn quân, toàn dân sẵn sàng bước vào một cuộc chiến đấu.

 

Tại Hội nghị, Hồ Chủ tịch phân tích: “T́nh h́nh miền Nam Việt Nam hiện nay chứng tỏ một cách rơ rệt sự thất bại không thể tránh được của đế quốc Mỹ trong cuộc chiến tranh đặc biệt này”. Người tuyên bố: “Hiện nay bọn hiếu chiến Mỹ và bè lũ tay sai mới của chúng lại ba hoa hô hào “Bắc tiến”. Nếu chúng liều lĩnh động đến miền Bắc th́ nhất định chúng sẽ thất bại thảm hại”.

 

Sau đó Người kêu gọi: “Đồng bào và chiến sĩ miền Bắc, mỗi người làm việc bằng hai để đền đáp đồng bào miền Nam ruột thịt”.

 

Thường vụ Đảng ủy Quân chủng Pḥng không - Không quân đă họp phiên đặc biệt bàn biện pháp lănh đạo toàn Quân chủng đẩy mạnh thi đua thực hiện lời kêu gọi của Bác, đồng thời mở cuộc vận động: “Phát huy truyền thống quyết chiến quyết thắng, mỗi người làm việc bằng hai, quyết tâm bắn rơi máy bay địch, hoàn thành thắng lợi mọi nhiệm vụ”.

 

Trong lúc các đơn vị toàn Quân chủng đang sôi nổi thi đua làm theo lời dạy của Bác th́ đúng 17 giờ 30 phút ngày 7/5/1964, Đại tướng Vơ Nguyên Giáp, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Quân ủy Trung ương đến thăm Quân chủng.

 

Đại tướng chọn đúng thời điểm mà đúng 10 năm trước quân đội ta đă cắm lá cờ Quyết chiến quyết thắng của Chủ tịch Hồ Chí Minh trên nóc hầm Đờcát ở Điện Biên Phủ, để kiểm tra sẵn sàng chiến đấu Đại đội 7, Trung đoàn 220, bảo vệ Hà Nội.

 

Thay mặt Quân ủy Trung ương và Bộ Tổng tư lệnh, Đại tướng Vơ Nguyên Giáp đă căn dặn: “Nếu đế quốc Mỹ liều lĩnh cho máy bay xâm phạm vùng trời Tổ quốc ta, các đồng chí phải thực hiện bằng được lời dạy của Bác Hồ: “Kiên quyết bắn rơi thật nhiều máy bay địch”.

 

Từ Sở chỉ huy Quân chủng đến các trận địa pháo cao xạ, các chế độ trực ban chiến đấu được CBCS chấp hành nghiêm chỉnh. Các đài rađa đă thay nhau mở máy 24/24 giờ cảnh giới theo dơi mọi hoạt động của không quân địch. Trong những ngày này, tôi hầu như không rời Sở chỉ huy, thường xuyên nghe cơ quan quân báo, tác chiến báo cáo t́nh h́nh. Trong 6 tháng đầu năm 1964, Không quân Mỹ đă xâm phạm miền Bắc 202 lần, có 177 lần ban ngày và 25 lần ban đêm.

 

Thực ra trong số hàng trăm lần xâm phạm đó, tôi biết rơ có không ít lần do Cục trưởng Cục Bảo vệ chính trị Bộ Công an Nguyễn Tài “điều ra”, theo một kế hoạch tuyệt mật có bí danh là PY-27. Đây là kế hoạch được đích thân Bộ trưởng Bộ Công an Trần Quốc Hoàn trực tiếp chỉ đạo. Tôi nhớ Cục trưởng Nguyễn Tài hồi ấy c̣n nói vui với tôi: “Thấy pḥng không các ông bắn tập toàn phải dùng mục tiêu giả nên tôi điều máy bay địch ra cho các ông bắn”.

 

Giữa tháng 6/1964, đế quốc Mỹ đă triệu tập hội nghị ở Hônôlulu bàn tính kế hoạch dùng không quân đánh phá miền Bắc Việt Nam.

 

Để thực hiện âm mưu này, từ cuối tháng 7/1964, đế quốc Mỹ đă liên tiếp cho máy bay và tàu chiến xâm phạm vùng trời và vùng biển nước ta.

 

Ngày 30/7/1964, Mỹ cho Khu trục hạm Marốc vào tuần tiễu sâu trong Vịnh Bắc Bộ. Nửa đêm ngày 30/7, bọn biệt kích của hải quân quân đội Sài G̣n đột nhập đảo Ḥn Mê, Thanh Hóa.

 

Ngày 31/7/1964, đế quốc Mỹ cho máy bay T28 từ Lào sang bắn phá Đồn biên pḥng Nậm Cắn. Ngày 1/8/1964, chúng bắn phá làng Noọng Dẻ thuộc huyện Kỳ Sơn, Nghệ An.

 

Trưa 2/8/1964, chúng lại cho máy bay cánh quạt AD6 và máy bay T28 từ Lào sang bắn phá Đồn biên pḥng Nậm Cắn lần thứ 2.

 

Từ tối 31/7/1964 cho đến chiều 2/8/1964, tàu khu trục Marốc thuộc Hạm đội 7 của Mỹ liên tục hoạt động sâu trong vùng biển giữa đảo Ḥn Mê và Lạch Trường, khiêu khích, bắn phá các thuyền đánh cá của ta trên biển.

 

Trước t́nh h́nh đó, để bảo vệ chủ quyền trên biển, 3 tàu phóng lôi của Hải quân ta đă được lệnh xuất kích trừng trị hành động cướp biển của Hải quân Mỹ.

 

Ngày 4/8/1964, Hội đồng An ninh quốc gia Mỹ họp tại Nhà Trắng dưới sự chủ tọa của Giônxơn chính thức, thông qua kế hoạch ném bom miền Bắc. Theo kế hoạch này, các máy bay ném bom của Hải quân Mỹ sẽ đánh vào một kho xăng, 4 bến cảng và các tàu Hải quân của ta.

 

Đêm 4 rạng ngày 5/8, nhiều tốp máy bay Mỹ liên tiếp hoạt động trên không phận của Vịnh Bắc Bộ và dọc theo bờ biển các tỉnh Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh.

 

Sáng ngày 5/8, chúng dựng lên câu chuyện tàu chiến Mỹ đang ở hải phận quốc tế bị Hải quân Việt Nam tấn công lần thứ hai để đánh lừa và kích động nhân dân Mỹ và nhân dân thế giới.

 

    III- Trận đọ sức đầu tiên

 

Trưa ngày 5/8/1964, tại Sở chỉ huy Quân chủng Pḥng không - Không quân, đồng chí Nguyễn Quang Bích, Tham mưu trưởng Quân chủng đang làm nhiệm vụ trực chỉ huy th́ nhận được thông báo từ Cục Tác chiến: “Tổng thống Mỹ Giônxơn đă ra lệnh cho bọn không quân của hải quân vào đánh phá miền Bắc nước ta. Quân chủng Không quân sẵn sàng tiêu diệt địch”.

 

Với sự nhạy bén của một cán bộ chỉ huy pḥng không dạn dày, không để chậm một giây, Tham mưu trưởng Quân chủng lệnh cho toàn Quân chủng vào cấp 1.

 

Cùng lúc đó, tại TP Vinh, các phương tiện quan sát của Trung đoàn 280 đă phát hiện thấy nhiều tốp máy bay địch đang từ biển bay vào. Chúng bay sát mặt biển từ cửa Sót theo ḍng sông Cả rồi đột ngột vọt lên dăy núi Hồng Lĩnh, bổ nhào đánh phá TP Vinh.

 

Mục tiêu của chúng là ném bom vào kho dầu trong thành phố, bắn rốckét xuống các  trận địa pháo cao trung 90 ly và các hạm tàu của Hải quân ta tại biển cửa Hội.

 

Ngay từ phút đầu, bom địch đă đánh trúng kho xăng  ở trung tâm thành phố làm một số bể nổi bốc cháy. Tiếng súng đánh trả của các đơn vị Trung đoàn pháo cao xạ 280 gầm lên đĩnh đạc. Một chiếc AĐ6 bị trúng đạn, bốc cháy vào lúc 12 giờ 40 phút, lao ra phía biển rơi cách bờ hơn 10km.

 

Về phía ta, một trận địa pháo bị trúng đạn rốckét, 2 chiến sĩ bị thương nhẹ.

 

Cùng một lúc với cuộc tập kích vào Vinh, Bến Thủy, nhiều tốp máy bay phản lực Mỹ đă bay vào bắn phá cửa sông Gianh, Mũi Ṛn (Quảng B́nh). Bộ đội pḥng không và pháo cao xạ của Hải quân hiệp đồng với lưới lửa pḥng không các địa phương đă bắn rơi 1 máy bay địch ở vùng biển Lư Ḥa.

 

Cuộc chiến đấu với máy bay địch ở TP Vinh và Quảng B́nh kết thúc lúc 12 giờ 50 phút.

 

Buổi chiều vào lúc 14 giờ 2 phút, các đài rađa thuộc Trung đoàn 290, 291 phát hiện nhiều tốp máy bay địch bay lên vùng ven biển phía Bắc.

 

Một tốp AĐ5 và F48 bay thẳng tới Lạch Trường, Thanh Hóa. Chúng bay thấp, lợi dụng các vật che khuất để công kích vào một số hạm tàu của Hải quân ta. Nhưng khi vừa bay tới gần Sầm Nưa, chúng đă bị hỏa lực súng máy cao xạ của Đại đội rađa 19 do Khẩu đội trưởng Đinh Trọng Nhưỡng tiêu diệt 1 chiếc.

 

Các khẩu đội pháo cao xạ của bộ đội hải quân cùng phối hợp với các cỡ súng trên bờ bắn mănh liệt, tiêu diệt thêm 1 chiếc.

 

Sau 30 phút chiến đấu, quân và dân Lạch Trường đă bắn rơi 2 máy bay Mỹ, (1 cánh quạt, 1 phản lực) , tiêu diệt 2 giặc lái.

 

Cùng thời gian này, các phương tiện quan sát của Tiểu đoàn pháo cao xạ 217 bảo vệ Ḥn Gai phát hiện địch ở ngoài khơi cách bờ hơn 10 km đang bay vào.

 

Lực lượng địch có 8 chiếc gồm các loại AĐ4 (Skyhawk), AĐ6 (Skyraider)  và F4H (Fantom) của tàu sân bay CVA64 Constelation. Mục tiêu của chúng là đánh phá các tàu Hải quân ta đậu trong vịnh và vùng mỏ Hà Tu (Băi Cháy, Ḥn Gai).

 

Hai đợt đầu do hiệp đồng thiếu chặt chẽ, bắn không tập trung nên toàn tiểu đoàn không bắn rơi được chiếc nào. Tuy nhiên, lưới lửa pḥng không của ta đă làm địch hoang mang, thả bom trượt mục tiêu.

 

Địch mở đợt công kích lần thứ 3. Do phán đoán đúng đường bay của chúng, khẩu đội súng máy 14ly 5 do Trung đội phó Trương Thanh Luyện chỉ huy đă đón lơng ở khe núi khi địch từ biển bay vào.

 

2 chiếc A4Đ cùng 2 chiếc F4H đă bay vào tầm bắn có hiệu quả. Trương Thanh Luyện cho khẩu đội nổ súng. Đường đạn thẳng căng găm đúng 1 chiếc AĐ4. Nó bốc cháy dữ dội rồi đâm sầm xuống cửa Giữa cách bờ hơn 1 cây số. Tên giặc lái Mỹ Anvơrét nhảy dù xuống biển đă bị quân và dân Ḥn Gai bắt giữ. Đó là tên giặc lái đầu tiên bị bắt sống trên miền Bắc.

 

Đợt công kích cuối cùng vào vùng mỏ Ḥn Gai kết thúc lúc 15 giờ 5 phút. Thêm 1 chiếc máy bay nữa đền tội. Trận chiến đấu vừa kết thúc, Thủ tướng Phạm Văn Đồng đă có mặt ở trận địa, nhiệt liệt biểu dương quân và dân khu mỏ và chiến sĩ Tiểu đoàn 217. Đồng chí Vương Đ́nh Nạp, Chính trị viên tiểu đoàn đă báo cáo với Thủ tướng diễn biến trận chiến đấu. 

 

Thủ tướng căn dặn CBCS: “Thắng lợi của chúng ta  rất lớn nhưng mới chỉ là trận đầu. Địch có thể quay trở lại với lực lượng lớn hơn. Các đồng chí cần nhanh chóng rút kinh nghiệm, luôn luôn đề cao cảnh giác, sẵn sàng chiến đấu để giành thắng lợi to lớn hơn nữa”.

 

16h30', 8 chiếc AĐ4 chia làm hai tốp nhỏ đánh vào khu vực Vinh - Bến Thủy lần thứ 2 (ANTG, Kỳ I, ngày 5/9/07)

 

* * * * *

 

Thượng tướng Phùng Thế Tài

...Chiều tối ngày 5/8/1964, sau khi tổ chức rút kinh nghiệm xong, tôi cứ ngồi măi ở Sở chỉ huy. Niềm vui chiến thắng đang ngấm dần vào từng tế bào trong người tôi...

 

Rút kinh nghiệm của cuộc chiến đấu buổi trưa, lần này Trung đoàn 280 đă chủ động đánh địch từ đầu. Tất cả các đại đội đều phát hiện được địch ở cự ly trên 10km và nổ súng kịp thời.

 

Mặc dù địch bố trí riêng một tốp 3 chiếc A4D bắn phá Đại đội 138 nhưng hỏa lực của đơn vị vẫn kiên cường đánh trả quyết liệt. Tại đại đội này đă xuất hiện tấm gương dũng cảm của Khẩu đội trưởng Phan Đăng Cát, 3 lần bị thương vẫn kiên quyết không rời vị trí chiến đấu. Anh đă anh dũng hy sinh ngay trên mâm pháo và là liệt sĩ đầu tiên của bản anh hùng ca đánh thắng không quân đế quốc Mỹ.

 

Sau trận đánh, tôi đă được nghe kể lại câu chuyện này mà không cầm được nước mắt.

 

Buổi trưa ngày 5/8/1964, Phan Đăng Cát đă cầm giấy phép tạm biệt đơn vị để về nhà cưới vợ. Mới đi được nửa đường, nghe tiếng súng bắn máy bay địch, anh đă tự nguyện quay lại trận địa, nhảy lên mâm pháo, chỉ huy khẩu đội chiến đấu. Và anh đă hy sinh khi mới 21 tuổi đời, 2 tuổi quân.

 

Cuộc tập kích đường không đầu tiên của đế quốc Mỹ vào một số vùng ven biển miền Bắc ngày 5/8/1964 mang mật danh “Mũi tên xuyên” đă bị quân và dân ta trừng trị đích đáng.

 

8 chiếc phản lực bị bắn rơi trong tổng số 64 chiếc tham chiến. Ấy là tỉ lệ bắn rơi cao nhất trong lịch sử chiến tranh kể từ sau Đại chiến thế giới thứ II tới thời điểm đó. Có một điều lư thú là trong số máy bay

 

Mỹ bị bắn rơi lần này có những chiếc lại do chính những khẩu pháo cỡ 90 ly, của Mỹ sản xuất trong Đại chiến thế giới thứ II, bắn. (Mỹ viện trợ cho Liên Xô, sau đó Liên Xô viện trợ cho ta).

 

    IV- Nửa đêm đi t́m giặc lái

 

Chiều tối ngày 5/8/1964, sau khi tổ chức rút kinh nghiệm xong, tôi cứ ngồi măi ở Sở chỉ huy. Niềm vui chiến thắng đang ngấm dần vào từng tế bào trong người tôi.

 

Tôi nhớ lại trận thắng oanh liệt đánh vào sân bay Bạch Mai năm 1950, khi tôi là Chỉ huy trưởng Mặt trận Hà Nội, tôi cũng cảm giác sung sướng lâng lâng như thế. Tất nhiên tầm vóc của chiến thắng lần này to lớn hơn nhiều, có ư nghĩa hơn nhiều, và v́ thế niềm vui của tôi cũng to lớn hơn nhiều.

 

Tôi c̣n nhớ hồi đó, sau chiến thắng, Bác Hồ ở tận Việt Bắc, đă gửi điện biểu dương và khen ngợi quân và dân Hà Nội, khen ngợi chú Hữu Tài, đến nỗi đồng chí Trần Quốc Hoàn lúc đó là Chính ủy Mặt trận cũng phải "ghen" với tôi...

 

C̣n lần này, Bác ở ngay Hà Nội, Sở chỉ huy Quân chủng chỉ cách chỗ Bác vài cây số, nên tôi cứ ngồi lại sở chỉ huy, mắt trân trân nh́n vào chiếc máy điện thoại liên lạc với cấp trên, chờ đợi...

 

Cho đến 19 giờ mới có tiếng chuông réo, tôi vội chồm đến, hồi hộp nhấc ống nghe. Nhưng bên kia đầu dây nói không phải là tiếng Bác Hồ mà là điện của Bộ Tổng tham mưu: “Sáng mai Tư lệnh Quân chủng lên báo cáo với Bác. Chuẩn bị mọi mặt để sáng 7/8 tổ chức lễ tuyên dương công trạng - Nhớ nắm chắc t́nh h́nh giặc lái”.

 

Bỏ máy xuống, tôi bảo trực ban tác chiến chuẩn bị xe cho tôi đi Ḥn Gai ngay. Có một việc rất quan trọng mà v́ say sưa với chiến thắng tôi quên khuấy mất. Đó là giặc lái. Ư nghĩa chiến thắng này sẽ được nhân lên gấp nhiều lần v́ có tên giặc lái Mỹ bị bắt...

 

Lần đầu tiên một tên giặc lái Mỹ kiêu binh bị bắt sống ở Việt Nam. Đây sẽ là một sự kiện làm chấn động thế giới. Và chính Bác Hồ với tầm nh́n xa, rộng và sâu sắc đă nh́n thấy trước tầm quan trọng này, trong lúc tôi chỉ nhăm nhăm ngồi chờ để được Bác khen. Lẽ ra tôi phải đi Quảng Ninh ngay sau khi trận đánh kết thúc.

 

Chiều tối hôm đó, mặc dầu bữa cơm đă dọn ra với những món xào thơm nức do bà Yến vợ tôi chuẩn bị để bồi dưỡng cho tôi sau một ngày chiến đấu căng thẳng, tôi vẫn nhịn đói, lên xe đi ngay xuống Quảng Ninh. Vấn đề quan trọng nhất của tôi lúc này là tên giặc lái Mỹ, ngày mai đă phải lên báo cáo với Bác rồi mà đến lúc này tôi vẫn chưa trông thấy mặt mũi nó ra sao cả.

 

Biết tính tôi, bà Yến lặng lẽ tiễn tôi ra tận cổng, móc túi đưa cho tôi ít tiền để tiêu pha dọc đường. Cậu Bốc lái xe nh́n thấy nói với tôi nửa đùa nửa thật:

 

- Chỉ có chừng ấy làm sao đủ một bữa RTC (rượu thịt chó), thủ trưởng?

 

- Cái thằng này! Lúc nào cũng RTC cái ǵ! Nội đêm nay đưa tôi xuống tới Ḥn Gai rồi đưa tôi về Hà Nội an toàn, nếu không đừng có trách!

 

Xe đến Phả Lại trời bỗng đổ mưa như trút, nước sông cuồn cuộn chảy, phà không sang được. Lúc này đă hơn 10 giờ đêm. Biết làm sao bây giờ?

 

Mưa càng to, gió thổi càng mạnh. Đứng bên bờ sông nh́n sang bờ bên kia mù mịt mà ḷng tôi như lửa đốt. Bác hẹn 8 giờ sáng mai lên báo cáo mà đă gần nửa đêm tôi vẫn c̣n ngồi đây. Chưa nh́n thấy xác máy bay, chưa nh́n thấy giặc lái th́ sẽ báo cáo với Bác ra sao?

 

- Đi t́m đ̣, bỏ ôtô lại!

 

Tôi bỗng thét to lên với cậu Định, thư kư riêng của ḿnh.

 

Cậu Định bỗng trố mắt lên nh́n tôi:

 

- Báo cáo anh! Đêm hôm khuya khoắt thế này, lại đang mưa to gió lớn t́m đâu ra đ̣.

 

Tôi rút trong túi số tiền bà Yến đưa cho lúc chiều, nói với cậu Định:

 

- Tiền đây, bằng bất cứ giá nào cũng phải t́m cách đưa tôi sang sông đêm nay.

 

Là một trợ lư thông minh, tháo vát, chưa đầy một tiếng sau, Định đă lo cho tôi sang được bờ bên kia. Biết tôi là Tư lệnh Phùng Thế Tài, đang trên đường đi công tác gấp nên ông chủ đ̣ không lấy tiền, c̣n đi liên hệ mượn cho chúng tôi một chiếc xe tải GAZ-51 để đi ngay xuống Băi Cháy.

 

Bến phà Băi Cháy vắng ngắt. Có lẽ anh em công nhân cho rằng mưa to, đêm khuya không có khách nên đă về nhà hết. Chúng tôi lại phải thuê đ̣ sang sông.

 

Rất may, mọi chuyện đều suôn sẻ. Tôi vào cơ quan Tỉnh đội thấy anh em đang ngồi kháo chuyện rất rôm rả bên ấm nước chè và mấy gói kẹo. Họ đang vui mừng v́ chiến thắng hôm nay. Lần đầu tiên quân và dân Quảng Ninh bắn rơi máy bay Mỹ, bắt sống giặc lái ngay trên đất mỏ anh hùng.

 

Vừa vào, tôi hỏi đồng chí Tỉnh đội trưởng Quảng Ninh:

 

- Giặc lái đâu?

- Báo cáo anh, chúng tôi đang nhốt ở phía sau.

 

Tôi lao ngay ra phía sau nhà. Tỉnh đội trưởng dẫn chúng tôi đến một nhà kho. Tên Anvơrét đang nằm trên một tấm phản, nét mặt lo lắng, có vẻ sợ hăi. Người nó nhỏ bé, có lẽ thấp hơn tôi.

 

Đồng chí trợ lư quân báo Tỉnh đội báo cáo với tôi một số thông tin đầu tiên về tên giặc lái: Tên đầy đủ: ALVAREZ EVERETT; Cấp bậc: Trung úy hải quân; Ngày sinh: 23-12-1937; Số quân: 644124; Quê quán: Salinas, bang California, Mỹ.

 

Tôi nói với Tỉnh đội trưởng:

 

- Chuẩn bị cho nó lên Hà Nội ngay!

 

Tôi cũng không quên dặn lấy cho tôi một mảnh xác máy bay có kư hiệu để đưa về Hà Nội, báo cáo với Bác.

 

Cơ quan Tỉnh đội chuẩn bị cho chúng tôi một bữa cơm khá thịnh soạn. Tỉnh đội trưởng nói:

 

- Báo cáo Tư lệnh, bia rượu là do nhân dân địa phương khao mừng chiến thắng đấy ạ! Các trận địa pḥng không của Tư lệnh chia phần cho chúng tôi nhiều lắm.

 

Tôi nói:

 

- Công là công của chung cả, các cậu không giúp đỡ phối hợp th́ Pḥng không làm sao hoàn thành được nhiệm vụ...

 

Tỉnh đội trưởng nói:

 

- Nhờ chiến thắng của Pḥng không mà quân và dân  địa phương chúng tôi cũng được thơm lây. Thủ tướng Phạm Văn Đồng, Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Thọ Chân và cả Đại sứ Cuba cũng đến thăm, nhiệt liệt khen ngợi và tặng nhiều quà lắm.

 

Đang ăn th́ đoàn cán bộ cơ quan quân báo cũng đội mưa từ Hà Nội xuống đến nơi. Tôi giao tên giặc lái cho các cậu quân báo và dặn: “Đúng 7 giờ sáng mai phải giao nó cho Hỏa Ḷ. Tôi vừa gọi điện cho anh Trần Quốc Hoàn chuẩn bị "đón" nó ở Hà Nội. Khi bàn giao phải cụ thể tỉ mỉ, kể cả cân nặng, chiều cao của nó. Vẫn chưa yên tâm, khi tên giặc lái đă ngồi lọt thỏm trong chiếc Com-măng-ca, tôi c̣n dặn thêm hai cán bộ quân báo:

 

- Đi đường phải hết sức cẩn thận, cảnh giác, không để xảy ra chuyện ǵ  đấy.

 

Khoảng 4 giờ sáng, tôi rời Quảng Ninh về thẳng Hà Nội. Tôi bảo Tỉnh đội trưởng  t́m cách điện cho lái xe của tôi  đang ở Phả Lại quay về Hải Dương đón tôi.

 

    V- Suy nghĩ trên sàn nhà của Bác

 

Đúng 7 giờ 30 phút sáng ngày 6/8/1964, tôi đă có mặt ở cổng đỏ lối vào Phủ Chủ tịch. Phải gần nửa tiếng nữa mới được gặp Bác theo hẹn. Sau suốt một đêm thức trắng, vất vả, lẽ ra tôi phải về nhà tắm giặt, nghỉ ngơi chốc lát, nhưng tôi không thể làm thế được v́ trong người tôi đang nôn nao, đang sung sướng, hồi hộp được gặp Bác để báo công.

 

Tôi ngồi trong xe, tay cứ mân mê mảnh xác máy bay A4D vừa lấy ở Ḥn Gai về. Đang ngồi đợi th́ anh Kinh Chi, Cục trưởng Cục Bảo vệ đến cùng Mạc Lâm, một cán bộ Cục 2 tài năng, rất giỏi tiếng Anh đến. Các anh giao cho tôi biên bản bàn giao tên giặc lái đầu tiên với Hỏa Ḷ và toàn bộ hồ sơ về tên giặc lái mà các anh vừa tranh thủ hỏi cung. Tôi cầm lấy, mừng hơn cả vớ được vàng.

 

Tôi nghĩ, Bác mà nh́n thấy hồ sơ này chắc Bác vui lắm.

 

Rất nhiều đoạn bằng tiếng Anh loằng ngoằng, nói về quê quán của tên giặc lái. Những năm sau này, nhất là khi tôi trở thành Phó tổng tham mưu trưởng phụ trách chống chiến tranh phá hoại, tôi càng biết rơ quan điểm của Bác đối với tù binh Mỹ chứa đầy chất nhân văn.

 

Bác không nhất trí việc đưa giặc lái Mỹ đến gần các mục tiêu quan trọng dự kiến Không quân Mỹ sẽ đánh phá, như biến khu nhà của điện ảnh Quân đội ở 17 Lư Nam Đế thành trại giam giặc lái v́ nơi này gần cầu Long Biên. Bác bảo: “Thiếu ǵ cách mà phải làm thế”.

 

Hồi năm 1966,  khi tôi vẫn đang c̣n là Tư lệnh Quân chủng, có một chuyện làm dư luận cả thế giới xôn xao. Đó là việc ta tổ chức dong mấy tên giặc lái Mỹ đi khắp đường phố Hà Nội để nhân dân hô đả đảo.

 

Lúc này, Bác đang nghỉ dưỡng bệnh ở nước ngoài. Bác điện về bắt phải dừng lại ngay và hỏi cơ quan nào chủ trương việc  này, vừa vi phạm chính sách tù binh, vừa vi phạm nhân phẩm con người. Bác bảo: “Họ là tù binh, nhưng trước hết họ là con người”. Bác c̣n gọi điện riêng cho đồng chí Hoàng Tùng lúc bấy giờ là Ủy viên Trung ương Đảng, Tổng biên tập Báo Nhân dân nhắc cần phải viết một bài báo như thế nào đó để chữa cháy việc này.

 

Vào thời điểm đó ít ai nghĩ được xa như Bác. Đến cuộc đàm phán Paris sau này mà mấy trăm tên giặc lái là lợi thế lớn cho phái đoàn ta. Có thể nói nếu không có mấy trăm tên giặc lái đó, là biểu hiện của thất bại nặng nề, chưa chắc đă có cuộc hội đàm Paris và chưa chắc Mỹ đă chịu kư.

 

Thằng Mỹ, nó khá coi trọng phi công. Toàn là bọn con ông cháu cha. Có lẽ không ai tin chuyện này. Một bà mẹ tỉ phú Mỹ từng gửi thư riêng cho tôi, người phụ trách cao nhất về giặc lái, hứa chuyển tới tôi 1 triệu USD nếu con bà được thả ra...

 

Đồng chí Vũ Kỳ ra tận cổng đón tôi, ghé vào tai tôi nói nhỏ: “Hôm nay Bác sẽ tiếp cậu ngay trên nhà sàn”.

 

Tôi hồi hộp bước nhẹ chân lên cầu thang, rồi im lặng đi đến pḥng Bác.

 

Khác với lần trước, lần Bác “cạo tôi” đă vung vít đạn lên trời để “bắn chim”. Bác bắt tôi đứng ngoài cửa gần nửa tiếng đồng hồ mới cho vào. Lần này vừa thấy tôi xuất hiện ở cửa, Bác đă ra tận nơi cầm tay kéo vào, trên bàn đă thấy một bát phở thơm nức:

 

- Bác biết đêm qua chú thức cả đêm, nhịn đói, đưa được cả xác máy bay, cả giặc lái về, thế là rất tốt, Bác biểu dương. Việc làm của chú đúng là Hữu Tài. Bác đă gọi điện cho chú Văn, chú Tô, cả chú Thận, ngày mai tổ chức thật trọng thể lễ tuyên dương công trạng.

 

Rồi Bác chỉ tay vào bát phở: Bây giờ th́ ăn đi  cho khỏi đói. Chỉ một loáng tôi đă giải quyết xong bát phở. Sau đó Bác pha cho tôi một cốc cà phê rất giống hương vị cà phê của chị Việt Hoa cách đây 20 năm ở Côn Minh vẫn pha cho Bác và tôi uống mỗi sáng. Rồi Bác rút cho tôi một điếu thuốc lá thơm, âu yếm nói:

 

- Uống cà phê đi, hút thuốc đi, rồi chuẩn bị báo cáo t́nh h́nh với Bác. Càng tỉ mỉ càng tốt. Nhưng chủ yếu là khuyết điểm. Ưu điểm, Bác biết rồi. Bác nghe nói kho dầu ở Vinh bốc cháy rồi các chú mới nổ súng. Hóa ra ta chậm hơn nó à?

 

Nói rồi, Bác ung dung trở lại bàn làm việc.

 

Tôi vừa nhấm nháp ly cà phê, vừa thong thả thả từng hơi dài khói thuốc, và ngắm căn pḥng của Bác mà ḷng xốn xang biết bao suy nghĩ.

 

Căn pḥng của Bác giữa ḷng thủ đô Hà Nội hôm nay chẳng khác căn pḥng mà gia đ́nh anh Tống Minh Phương và chị Nguyễn Việt Hoa dành cho Bác hồi cuối năm 1944 đầu năm 1945 ở Côn Minh là mấy. Cũng khoảng 10m2 thế này thôi, cũng chiếc bàn gỗ cũ kỹ và chiếc giường gỗ cá nhân giản dị đơn sơ.

 

Nhưng hồi đó Bác là cụ Hoàng, gầy g̣ ốm yếu đang phải hoạt động bí mật. C̣n bây giờ là vị Chủ tịch Đảng, Chủ tịch nước Việt Nam độc lập, có tên tuổi trên toàn thế giới mà Bác vẫn ở như thế này sao?

 

C̣n tôi, người lính cận vệ của Bác cách đây 20 năm, nay mới là Đại tá Tư lệnh một Quân chủng nhưng nhà tôi ở hiện nay là biệt thự của một thằng Tây, tuy xây từ đầu thế kỷ cùng với việc xây dựng sân bay Bạch Mai nhưng vẫn rất hiện đại và  tiện nghi, gồm 6 pḥng chưa kể các công tŕnh phụ, liên kết với nhau bằng một hệ thống cửa, cầu thang, ban công... rất hợp lư. Mùa hè th́ rất mát c̣n mùa đông lại ấm.

 

Tôi được nghe kể, từ Việt Bắc trở về Hà Nội, các anh đề nghị Bác vào ở Dinh toàn quyền để phù hợp với cương vị  của một Chủ tịch nước, để bù đắp những ngày gian khổ Bác ở nhà sàn Việt Bắc, nhưng Bác không đồng ư.

 

Bác chọn gian nhà cấp 4 của người thợ điện ở phía sau nhà Phủ Toàn quyền, mùa hè th́ nóng nực, mùa đông th́ rét buốt và Bác đă ở đây suốt 4 năm. Cho đến năm 1958, Bác mới chuyển sang ở ngôi nhà sàn hiện nay. Bác đă cho cải tạo cái ao trước đây làm nơi uống nước của ngựa và hươu của tên Toàn quyền thành ao cá ngay trước cửa nhà sàn, Bác cho trồng cây xung quanh ao, những cây bụt mọc, những hàng liễu rủ và đặc biệt là dâm bụt th́ ở đâu cũng có, đứng sát bên nhau thành một hàng rào bằng cây tự nhiên rất đẹp mắt...

 

Và cũng từ đây xuất hiện một h́nh ảnh đẹp của đất nước, của dân tộc, mà các nhà văn, nhà thơ, các nhà điện ảnh trong nước và nước ngoài có dịp ghi lại, một cụ già tóc trắng như tiên, sớm chiều vác cuốc tăng gia ngoài vườn, cho cá ăn trong ao... góp phần làm nên một huyền thoại Hồ Chí Minh trong thời đại chúng ta (Kỳ II, ngày 10/9/07)

 

 

* * * * *

 

 

Đoàn 280 bộ đội pháo cao xạ bắn rơi chiếc máy bay Mỹ đầu tiên trên miền Bắc ngày 5/8/1964.
  Tôi cứ vừa nhấm nháp ly cà phê vừa nh́n Bác ngồi chăm chú làm việc mà suy nghĩ.Đúng là Bác đang dồn toàn bộ trí tuệ, công sức để thực hiện bằng được những điều Bác nói vào những ngày đầu cách mạng:

 

“Tôi chỉ có một ham muốn, ham muốn tột bậc là làm sao nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành. Riêng phần tôi th́ làm một cái nhà nho nhỏ, nơi có non xanh nước biếc, sớm chiều làm bạn với cụ già hái củi, trẻ em chăn trâu, không dính ǵ đến ṿng danh lợi”.

 

Theo tôi, đây chính là “Tuyên ngôn Hồ Chí Minh”, sau Tuyên ngôn Độc lập mồng 2/9 tại vườn hoa Ba Đ́nh.

 

    VI - Lễ tuyên dương công trạng

 

Ngày 7/8/1964, tại thủ đô Hà Nội, Bộ Quốc pḥng tổ chức lễ tuyên dương công trạng các lực lượng vũ trang nhân dân đă lập thành tích vẻ vang trong các cuộc chiến đấu chống những hành động khiêu khích và gây chiến của đế quốc Mỹ đối với miền Bắc nước ta. Hồ Chủ tịch, vị Tổng tư lệnh tối cao của dân tộc, đến dự buổi lễ long trọng này.

 

Bác đến sớm và rất vui. Bác ân cần hỏi thăm các đại biểu về dự lễ.

 

Nh́n thấy tôi, Bác hỏi:

 

- Chú Hữu Tài đấy à? Lên đây! Lên đây! Bác vừa gọi vừa vẫy tay. Tôi bồi hồi xúc động khi nghe Bác gọi ḿnh bằng tên cũ hồi đi theo bảo vệ Bác.

 

Thấy tôi c̣n chần chừ, Bác lại gọi:

 

- Chú Hữu Tài! Lên đây! Cả chú Phát nữa!

 

Tôi cùng đồng chí Nguyễn Bá Phát, Tư lệnh Hải quân, sung sướng bước lên đứng bên Bác giữa tiếng vỗ tay ran ran của cả hội trường.

 

Cho đến nay đă hơn 40 năm trôi qua mà tôi vẫn c̣n nhớ như in lời dạy của Bác:

 

- Bác rất vui mừng thay mặt Đảng và Chính phủ khen ngợi các chú đă lập được thành tích lớn trong các cuộc chiến đấu chống đế quốc Mỹ vừa qua.

 

Các chú đă chiến đấu rất dũng cảm, đă bắn rơi 8 chiếc máy bay Mỹ và bắn hỏng 3 chiếc, vừa rồi lại nghe tin 4 chiếc máy bay Mỹ đến Biên Ḥa bị hỏng. Các chú đă bắt sống phi công Mỹ, đánh đuổi tàu chiến Mỹ ra khỏi vùng biển nước ta. Như vậy là rất tốt.

 

Nhân dịp này, Bác gửi lời thân ái hỏi thăm các đơn vị pḥng không, hải quân, các đơn vị bộ đội và đồng bào ta ở các đơn vị bị giặc khiêu khích đă nêu cao truyền thống quyết chiến quyết thắng và đă trừng phạt đích đáng kẻ địch...

 

Tiếp đó Bác căn dặn:

 

- Chúng ta phải biết đế quốc Mỹ và tay sai “chết th́ chết, nết không chừa”. Chúng c̣n nhiều âm mưu hung ác. Trong trận này, chúng ta đă cho đế quốc Mỹ một bài học đích đáng. Đồng thời chúng ta đă thấy rơ hơn những ưu điểm và nhược điểm của ta.

 

Các đơn vị bộ đội, công an nhân dân vũ trang, dân quân tự vệ và các địa phương cần rút kinh nghiệm để sửa chữa khuyết điểm, phát huy ưu điểm. Các chú phải tiếp tục đẩy mạnh mọi mặt công tác và luôn luôn nâng cao cảnh giác, sẵn sàng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc.

 

Nhân dân ta rất yêu chuộng ḥa b́nh. Nhưng nếu đế quốc Mỹ và tay sai xâm phạm đến miền Bắc nước ta, th́ toàn dân ta nhất định sẽ đánh bại chúng.

 

Tiếp lời Hồ Chủ tịch, Đại tướng Bộ trưởng Bộ Quốc pḥng Tổng tư lệnh Vơ Nguyên Giáp nói:

 

-...Chiến công vẻ vang của các chiến sĩ bộ đội pḥng không, hải quân và các Lực lượng vũ trang nhân dân ta có ư nghĩa lớn. Đó là ư chí sắt đá của toàn quân và toàn dân ta kiên quyết bảo vệ chủ quyền, lănh thổ và an ninh của Tổ quốc, bảo vệ công cuộc lao động ḥa b́nh xây dựng chủ nghĩa xă hội của nhân dân ở miền Bắc nước ta.

 

Đó là một sự trừng phạt đích đáng, dạy cho bọn kẻ cướp xâm lược Mỹ biết rằng: liều lĩnh xâm phạm đến an ninh của nước Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa, nhất định chúng sẽ chuốc lấy thất bại nhục nhă...

 

- ...Các đồng chí đă nêu cao truyền thống quyết chiến quyết thắng của nhân dân và quân đội ta.

 

- ...Các đồng chí đă làm tốt nhiệm vụ vinh quang bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ chủ nghĩa xă hội.

 

- Các đồng chí đă xứng đáng với đồng bào và Quân giải phóng miền Nam anh dũng hiện đang chiến đấu và chiến thắng trên tuyến đầu của Tổ quốc...

 

Nhắc đến hành động xâm lược của đế quốc Mỹ, Đại tướng nghiêm khắc cảnh cáo:

 

- Đế quốc Mỹ hăy coi chừng! Mọi hành động khiêu khích xâm lược đối với nước Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa nhất định sẽ bị sức mạnh của toàn thể nhân dân Việt Nam đánh bại...

 

Trước khi buổi lễ kết thúc, Hồ Chủ tịch c̣n căn dặn:

 

- Vừa rồi, các cô, các chú làm nhiệm vụ như vậy là rất tốt, nhưng không được chủ quan khinh địch, phải đoàn kết cảnh giác, giặc đến là phải đánh được ngay, mà đă đánh là phải thắng.

 

Bác vui vẻ giơ từng ngón tay lên nói tiếp:

 

- Thi đua một người làm việc bằng hai, vừa qua ta bắn rơi 8 chiếc phản lực, lần sau hai tám mười sáu, rồi ba tám hai mươi bốn.

 

Thực hiện lời dặn của Bác, quân và dân miền Bắc trong 8 năm chiến đấu chống chiến tranh phá hoại không chỉ bắn rơi 8x3=24 máy bay mà đă bắn rơi 4.181 chiếc của địch, bắt sống không chỉ một Anvaret mà là hơn 400 tên phi công Mỹ, góp phần quan trọng vào thắng lợi chung của toàn dân tộc, giải phóng miền Nam, thống nhất Tổ quốc (Kỳ III, ngày 14/9/07)

 

 

Thượng Tướng Phùng Thế Tài, ANTG

NDVN, ngày 9/10/07



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend