|
|
Thị trường chứng khoán lại sụt giảm trước viễn cảnh u ám của kinh tế Hoa Kỳ

Hai ngày sau cuộc họp thượng đỉnh G20 ở Washington, các thị trường chứng khoán thế giới lại sụt giảm, nhất là sau khi ngân hàng Mỹ Citigroup loan báo sẽ cắt giảm 50 ngàn việc làm trong những tháng tới
Thông tin này đă khiến thị trường Wall Street hôm qua sụt mất 2,63% điểm. Tại châu Âu, các thị trường tiếp tục xu hướng sụt giảm . Tính đến trưa hôm nay, Paris bị mất 1,57% điểm, Luân Đôn 1,50% và Francfort 1,39%.
Tại châu Á, sau khi Nhật Bản hôm qua xác nhận là kinh tế đă đi vào suy thoái, thị trường Tokyo hôm nay sụt 2,28% vào giờ đóng cửa. Hồng Kông cũng bị mắt 4,54% điểm.
Theo một nhà phân tích tài chính ở Nhật Bản, mối lo ngại suy thoái kinh tế toàn cầu đang đè nặng lên các thị trường. Trong cuộc họp thượng đỉnh tại Washington vừa qua, các nước công nghiệp phát triển và các nước đang trổi dậy đă cam kết sẽ phối hợp các chính sách chấn hưng kinh tế và giám sát tốt hơn nền tài chính toàn cầu. Nhưng cuộc họp thượng đỉnh này lại không đề ra những kế hoạch cụ thể nào, cũng như không lập ra một cơ chế để kiểm soát hoạt động của các thị trường
Thanh Phương, RFI, ngày 18/11/08
Kinh tế của Nhật Bản và Hàn Quốc càng thêm u ám
T́nh h́nh kinh tế ngày càng trở nên tồi tệ tại châu Á. Thị trường chứng khoán Tokyo lại tụt giảm. Hai lĩnh vực ngân hàng và xe hơi của Nhật Bản gặp nhiều khó khăn. C̣n tại Hàn Quốc, chưa bao giờ số doanh nghiệp bị phá sản lại đạt mức cao như vậy từ 3 năm qua
Hôm nay thị trường chứng khoán Tokyo đă đóng cửa với chỉ số Nikkei bị mất đi gần 60 điểm, nghĩa là tụt giảm 0,66%. Các nhà đầu tư tỏ ra dè dặt trước những khó khăn tiếp tục đè nặng lên nền kinh tế thế giới, đặc biệt là trong các lĩnh vực ngân hàng và công nghiệp xe hơi.
Như vậy là ngân hàng số một của Nhật Bản, Mitsubishi UFJ Financial Group, đă công bố những kết quả trong sáu tháng đầu năm nay c̣n tệ hại hơn là dự trù, mặc dù ngân hàng này đă quyết định tăng số vốn là 990 tỷ yen (tức 8 tỷ eurô). C̣n tập đoàn tài chính số 3 của Nhật, Sumitomo Mitsui financial Group, th́ tụt giảm gần 8% cho dù tập đoàn này cũng có ư định tăng nguồn vốn. Do vậy mà các nhà đầu tư càng tỏ ra bi quan cho cả lĩnh vực ngân hàng.
Về phần công nghiệp xe hơi, Toyota, tập đoàn xe hơi số một tại Nhật Bản, thông báo hôm nay là tất cả các nhà máy đặt tại Hoa Kỳ sẽ ngưng sản xuất xe hơi trong hai ngày 22 và 23 tháng 12. Lư do là v́ mức cầu đă sụt giảm trên thị trường Hoa Kỳ. Đầu tháng này Toyota đă cho biết là tính đến tháng mười số xe bán ra tại Mỹ đă giảm đi gần 26% trong một năm.
C̣n mức lời của công ty Nissan sẽ là con số không trong quư hai của năm nay v́ mức cầu giảm và v́ đồng yen c̣n quá mạnh. Ông Carlos Ghosn, chủ tịch tổng giám đốc tập đoàn Renault và Nissan, đă tuyên bố với nhật báo Mỹ Wall Street Journal rằng năm 2009 sẽ là một trong những năm khó khăn nhất của tập đoàn này.
Trong lúc đó, tại Hàn Quốc, có 321 doanh nghiệp bị phá sản trong tháng mười, con số cao nhất từ tháng ba năm 2005. Trong tháng trước đă có 203 công ty bị phá sản tại Hàn Quốc.
Thanh Thủy, RFI, 19/11/08 | |
|
Cờ Đỏ Sao Vàng – Cờ Vàng Ba Que
Bám víu lấy hai lá cờ – biểu tượng của chia rẽ và đầu hàng – để đào sâu thêm hố ngăn cách giữa người Việt là chúng ta sẽ mang trọng tội với tổ tiên, những người đă lập quốc, kiến quốc và chiến đấu vô cùng gian khổ để bảo toàn bờ cơi, bảo tồn ṇi giống……click đọc QUỐC KỲ VIỆT NAM
Lá cờ là dấu hiệu tập hợp của quốc gia, một đoàn thể trong các dịp lễ hội, để cho người quốc gia này, đoàn thể nọ khỏi đi lạc vào quốc gia nọ đoàn thể kia… Một dân tộc hai lá cờ th́ quần chúng sẽ không biết đứng vào đâu! Mặt khác, ở ngoài trận địa, lá cờ được phất lên để tránh trường hợp quân ta bắn vào quân ta… Một dân tộc hai lá cờ th́ chúng ta sẽ tiếp tục pháo kích vào đầu nhau là cái chắc!....
|
|
Một góc đường miền Nam Việt Nam, 15 tháng 4, 1975 Nguồn: vnafmamn.com |
Quẳng áo giữa trận đấu, trở cờ giữa trận tuyến là những hành động bị coi là phản phúc. Nhưng một khi trận đấu đả kết thúc, trận tuyến đă im hơi… th́ thiết nghĩ chuyện thay áo, đổi cờ cũng có lúc cần phải nghĩ tới. Nhất là khi chiếc áo đă rách (rách vô phương cứu chữa, và cờ đă trở thành “cờ hàng” làm tiêu tan niềm tin của người dân.
Mấy danh từ lớn “Quốc gia”, “Dân tộc”… Đă bị lạm dụng quá nhiều đến trở thành lạm phát. Ai cũng vỗ ngực nhân danh quốc gia, đứng sau dân tộc, để phủ nhận cái tinh thần quốc gia dân tộc của người khác; ai cũng cho ḿnh là cháu đích tông của ông bành tổ, c̣n ra tất cả những người khác là con ghẻ, cháu hoang!....
Thiết nghĩ chúng ta cũng cần phân biệt thế nào là cứu cánh ngh́n đời của một dân tộc, Thống nhất và Tự chủ, và thế nào là nhu cầu thực tế của dân chúng, Hoà b́nh và Phú cường. Cứu cánh ngh́n đời của dân tộc và nhu cầu thực tế của các thế hệ dân chúng thường đồng thuận với nhau. Nhưng, trong một vài hoàn cảnh chúng ta có thể trở nên đối nghịch. Và một khi chúng ta trở nên đối nghịch th́ chúng ta cần biết hy sinh cái nhỏ cho cái lớn, cái gần cho cái xa. Như các bô lăo trong hội nghị Diên Hồng (1) xưa đă sang suốt đáp lại Vua rằng:
Hỏi: Trước nhục nước nên hoà hay nên chiến?
Đáp: Quyết chiến!
Hỏi: Thế nước yếu lấy ǵ mà lo chiến chinh?
Đáp: Hy sinh! (2)
Muốn t́m hiểu quá khứ để định hướng tương lai, chúng ta cần mổ xẻ lịch sử, can đảm chặt lịch sử ra từng đoạn để có thể nh́n thấy cái sai ma không phủ nhận cái tốt của mỗi bên. C̣n như cứ cho rằng cái ǵ đối phương làm cũng xấu mà cái ǵ phe ta làm cũng tốt… th́ có khi quần chúng, nhất là quần chúng hậu sinh khả úy sẽ cho rằng những ǵ chúng ta đang làm đây cũng chẳng tốt ǵ, mà những ǵ đối phương làm cũng không đến nỗi tồi!
Với trách vụ lo thỏa măn các nhu cầu thiết thực của dân chúng trong chiến tranh, Đảng Cộng sản Việt Nam đă hoàn toàn thất bại. Hay đúng hơn họ đă không đếm xỉa tới. Từ đào đường tới phá cầu, từ “trường kỳ kháng chiến” đến “tiêu thổ kháng chiến”… làm cho đời sống người dân vốn cơ cực lại trở nên cùng cực. Và cả sau chiến tranh, chính sách “bao cấp” của họ mà người “nước trong” lúc đó gọi là “ngăn sông, cấm chợ” đă làm cho cả nước có dịp nếm bo bo, một thứ nông sản được xếp hạng thấp hơn cả khoai lẫn sắn. Thế nhưng với nghĩa vụ thực hiện các cứu cánh ngh́n đời của dân tộc th́ đảng CSVN quả thực đă tô được hai điểm son chói lọi trong lịch sử Việt Nam.
Điện Biên Phủ: Giành lại chủ quyền
Ba mươi tháng tư: Thống nhất Đất Nước
Và một điểm son nhỏ hơn, ít được nhắc nhở hơn nhưng lại mang nhiều ư nghĩa nhất để hùng hồn chứng minh cho ḷng yêu nước của người CSVN. Đó là nỗ lực đẩy lui cuộc xâm lăng trắng trợn bằng bạo lực của Trung Quốc năm 1979. Thế nhưng lịch sử nước nhỏ thường có những khúc quẹo không lường trong toan tính của nước lớn. Ái quốc trở thành phản quốc cũng dễ dàng như trở bàn tay. Chúng tôi sẽ đề cập đến khúc quẹo này trong một phần khác: Cờ đỏ sao vàng…
Sở dĩ trong phần này tôi đă chỉ nêu lên những ưu, khuyết của CSVN, mà không nói tới Việt Nam Cộng Hoà (VNCH) là v́, muốn chống cộng, VNCH cũng như Quốc gia Việt Nam (QGVN), bắt buộc phải đứng trong hàng ngũ thế giới tự do. Và một khi đă đứng gọn trong hàng ngũ thế giới tự do, bên cạnh những quốc gia vô địch như Mỹ, Pháp,… th́ ḿnh c̣n tự do ǵ nữa! Mọi đường lối, chính sách, và quyết định tối hậu đă được đưa ra từ trong điện Elysée và sau này là toà Bạch Ốc (White House). Hiển nhiên VNCH cũng như QGVN trước đó đă không được tự do hành động. Và một khi số phận đă an bài, không được tự do hành động th́ họ cũng chẳng có trách nhiệm ǵ về những hành động của họ. Họ chỉ là nạn nhân đáng thương của hai chủ nghĩa tư bản và cộng sản mà thôi. Như trường hợp ông Ngô Đ́nh Diệm (Tam đại Việt gian, do Mỹ cơng về, NDVN), chỉ mới mơ tưởng đến tự chủ đă bị loại trừ (sic). Đă vậy, sau khi bị loại c̣n bị báo chí “đồng minh” sỉ nhục gọi là “một con rối muốn tự giật dây cho mính”! Đau mà đúng! Ngay cả đến de Gaulle phải kêu lên: “Hoa Kỳ không có bạn mà chỉ có đầy tớ!” Sự thực th́ tại miền nam trước năm 1975 ai lên nắm quyền th́ cũng thế, chẳng có ǵ để nói đến, ngoại trừ lá cờ vàng vẫn c̣n được trưng bày ở hải ngoại, lôi kéo sự chú ư của báo chí Mỹ, họ viết: “… Hàng năm cứ vào ngày 19 tháng 6 th́ người Việt ở đây lại tụ tập, trưng cờ vàng sọc đỏ để vinh danh một quân đội… bại trận!”
“Tốt đẹp trưng ra…”, ai là người đă xúc phạm đến lá cờ vàng và QLVNCH một lần thứ hai? Cộng sản? báo chí Mỹ? hay lại chính những người cầm cờ chăng? Thiết nghĩ, một khi ván cờ đă hỏng, chúng ta cũng cần can đảm xóa đi và xếp lại ván cờ mới, không chỉ nên thay thế tướng sĩ, mà c̣n thay thế nước cờ và màu cờ.
Lại nữa, khi ông Đại sứ Hoa Kỳ ở Hà Nội về thăm nhà. Tưởng bở, phe ta ùn ùn kéo đến cật vấn ông đại sứ về lập trường của ông ta đối với hai lá cờ vàng, đỏ. Nào ngờ ông đại sứ trả lời tỉnh bơ rằng ông ta chỉ biết cờ đỏ mà thôi! Rơ khổ… phẫn nộ, phe ta lại xúm nhau chửi bới om x̣m, ṛng ră vài tháng trời để quảng cáo không công cho cờ đỏ sao vàng! Chỉ tội cho ông Đại sứ đang làm làm việc tại Hà Nội. Nếu Đại sứ trả lời, “tôi chỉ biết có cờ vàng…” th́ Tổng thống Bush sẽ phát cho ông lá cờ vàng và cử ông về quận Cam làm Đại sứ Hoa Kỳ tại thủ đô “chống nhau” của người Việt quốc gia!
Nói tóm lại, VNCH trước đây chẳng có ǵ nhiều để nói đến. Nó bảo đánh th́ đánh, bảo hoà th́ hoà, bảo đi th́ ngoan ngoăn đưa vợ con đi. Tử thủ là công việc của tốt đen tốt đỏ! Và khối người Việt tự xưng là “quốc gia” ở hải ngoại ngày nay (hậu thân của VNCH) là một quốc gia không có đất, không chính phủ, không ngân sách, không quân đội, không chủ trương đường lối, không lănh tụ (v́ ai cũng giỏi hơn ai) và cứ nh́n thấy bóng ma cộng sản ở đâu là hùng hục húc vào. Húc bậy, húc bạ rồi húc vào nhau mà lăn đùng ra chết!
Sự thật mất ḷng, trung ngôn nghịch nhỉ. Khi viết loại bài này người viết chỉ mơ ước được đóng một phần nhỏ nhoi của ḿnh vào công cuộc xây dựng lớn lao chung của đất nước. C̣n ra xây dựng là xây dựng, hay xây dựng là đạp đổ th́ cái đó c̣n tùy thuộc vào quan điểm của mỗi người. Xem ra sau những bài trước th́ quan điểm của khối độc giả ồn ào của Đàn Chim Việt online ít có những điểm chung. Tuy nhiên, tác giả vẫn muốn viết ra những ǵ thực sự có ở trong đầu ḿnh thay v́ viết ra những ǵ trong đầu người khác.
Lê Diễn Đức, ĐCV, ngày 24/10/07
NDVN, ngày 28/10/07 |