NHÂN DÂN VIỆT NAM.ORG
TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC TRONG NUỚC VÀ HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN QUYẾT TÂM
CÓ NGÀY VUI ĐẠI THẮNG VIỆT NAM III LÀ ĐẬP TAN ÂM MƯU DBHB CỦA ĐẾ QUỐC MỸ, GIẢI TRỪ VÀ GIẢI HOẶC
GIẶC ÁO ĐEN VATICAN – GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊA – GIẶC TIN LÀNH

    Giới thiệu một số website:

   * Cong San
   * Nhan Dan
   * Cong An
   * Cong An N.D.
   * Quan Doi N.D
   * Lao Dong
   * Thanh Nien
   * Tuoi Tre
   * Saigon G, P.
   * VNA Net
   * Voice of V.N.
   * www.chuyenluan.com
   * www.duoctue.org
   * www.khuongviet.net
   * www.nguoivietyeunuoc.org
   * www.nguyentua.com
   * www.dongduongthoibao.net
   * www.dongduongthoibao.com
   * home.comcast.net/~charlieng


   

Chứng Nhân: Mậu Thân - Hố Chôn Tập Thể - Hậu Mậu Thân Huế 68


 

Flag of Vietnam.svg 

 

QUỐC KỲ VIỆT NAM : Có những người Việt, v́ lư do nào đó, nói đến Quốc Kỳ Việt Nam, cờ đỏ sao vàng gọi là lá cờ máu. Tôi không hiểu họ muốn ǵ? Chắc là qua hận thù bởi thua chạy, mất quyền lợi và nhất là ‘đặc ân’ làm bù nh́n cho Mỹ....click đọc thêm: QUỐC KỲ-QUỐC HIỆU-QUỐC CA và Cờ Đỏ Sao Vàng – Cờ Vàng Ba Que

 

Cờ Tam Vị Nhất Thể

Chúa Cha – Chúa Con – Chúa Thánh Thần

 

BÀN VỀ “CỜ BA QUE” BỊ TREO DƯỚI "ĐÍT" CỜ MỸ Ở IRAQ:Trên mạng www.cva646566.com/IRAQ/index. h́nh cờ vàng ba sọc “cờ ba que” treo dưới “đít” cờ Mỹ. Và đứng phía dưới là Đại Úy Quân Lực Mỹ Michael Đỗ. Một số người thấy h́nh ấy đă hồ hỡi khoe cờ vàng ngăo nghễ tung bay. Có phải như vậy không? Có thật như vậy không?....

Ho Chi Minh

 VÀI NÉT VỀ “CỤ HỒ” Viết về một nhân vật có tầm vóc quốc tế như Hồ Chí Minh có thể nói là không dễ.  Đối với những người thuộc giới Chống Cộng Cực Đoan [CCCĐ] hay Chống Cộng Cho Chúa [CCCC],    viết theo cảm tính thù hận Quốc Gia chống Cộng, hay Công Giáo chống Cộng, trong khi  thực sự không hiểu, không biết ǵ về Hồ Chí Minh th́ rất dễ, v́ muốn viết sao cũng được.  Đưa ra những chi tiết lặt vặt, cộng với xuyên tạc, dựng đứng v..v.. nhằm “ám sát tư cách cá nhân” (character assassination), bằng những từ tục tĩu, hạ cấp v..v.. cho hả ḷng thù hận, th́ có lẽ ai viết cũng được, không cần đến trí tuệ, không cần đến kiến thức, không cần đến tŕnh độ, và không cần đến liêm sỉ...

 

 

Tổng Bí thư Lê Duẩn

Vào Google “LÊ DUẨN” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Duẫn”

 

TUYỂN TẬP CHA GIÀ LÊ DUẨN (KỲ  I) &  (KỲ II) Là đảng viên thuộc lớp đầu của Đảng, đồng chí Lê Duẩn, thường được gọi bằng cái tên Anh Ba, là một trong những học tṛ xuất sắc nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, là một nhà lănh đạo lỗi lạc, một nhà chiến lược kiệt xuất, một trí tuệ lớn của cách mạng trong thế kỷ XX....

 

Vào Google “LÊ ĐỨC THỌ” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Đức Thọ”

 

Những Mẩu Chuyện Bên Lề Hội Nghị Paris:  Chưa bao giờ người ta thấy cố vấn Lê Đức Thọ nổi nóng như buổi sáng hôm đó. Ông trút hàng loạt những từ như "lừa dối", "ngu xuẩn", "tráo trở","lật lọng"…lên đầu ông Kissinger, khiến ông này không nói được ǵ cả...

 

 

VỀ ĐỊNH HƯỚNG XĂ HỘI CHỦ NGHĨA Theo Nguyên Tổng Bí thư Ban Chấp hành T.Ư Đảng Đỗ Mười, ngày nay, có không ít người dao động, phai nhạt lư tưởng cách mạng, với nhiều dạng biểu hiện khác nhau: có người ngượng ngùng khi nói "chủ nghĩa xă hội" hoặc khi nói "định hướng xă hội chủ nghĩa; có người nói một đằng làm một nẻo; thậm chí có người biện hộ, ca ngợi một chiều chủ nghĩa tư bản, trong khi phản bác, bôi nhọ và gieo rắc nghi ngờ về chủ nghĩa xă hội... Nguyên nhân dẫn đến sự dao động này có nhiều và rất phức tạp.....

 

Vơ Văn Kiệt

TẠ TỐN BẠCH MAO THỦ TƯỚNG VƠ VĂN KIỆT …Tôi không ngờ, Ngài Thủ tướng Vơ Văn Kiệt dám làm qua mặt Đảng và nhất là Ngài vi phạm nguyên tắc sơ đẳng hành chánh, mà Ngài đứng đầu ngành Hành Chánh Nhà Nước. Tôi (NQT), chỉ ngờ thôi, có lẻ Ngài đă cấu kết ngoại bang, không thể nào tin được.....

 

 

 

 

 

 

Tin tức - Tài liệu - Lịch sử

Sự kiện Việt Nam - Thế giới 

 

Tin Thế Giới & Việt Nam

 

Truyền H́nh Online Mười Ngàn Ngày Vietnam War

 

Chương Tŕnh Truyền H́nh Trực Tuyến Việt Nam Trên NHÂN DÂN VIỆT NAM. ORG

 

Cuộc Đời Cách Mạng Tổng Thống Hugo Chavez

 

Cuộc Đời Và Sư Nghiệp Tổng Thống Saddam Hussen

 

 

Hồ Chí Minh & Đảng CSVN

 

 

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Điệm

 

 

Những Tài Liệu Và  Kiện Lịch Sử Cách Mạng Miền Nam 1/11/63

 

 

Những Siêu Điệp Viên LLVT

 

 

Sự Thật GHPGVNTN “Vơ Lan Ái”  Ăn  Phân T́nh Báo Mỹ NED

 

 

Hiễm Họa Giặc Áo Đen La Mă

 

 

Đại Thắng Mùa Xuân 30/4/75

 

 

“Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

 

 

Lột Mặt Nạ DBHB Của NED 

 

 

 

 

Lê Hồng Phong

Hoàng Linh Đỗ Mậu

Hoàng Nguyên Nhuận

 

Trần Chung Ngọc  

 

Giuse Phạm Hữu Tạo

  Nguyễn Mạnh Quang

 

Charlie Nguyễn

 

Nguyễn Đắc Xuân

 

Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ

 

Thân Hữu  

 

Báo Trong Nước & Hải Ngoại

 

 

Trang Nối Kết

 

 

Websites trong nước

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Websites hải ngoại

 

 

 

 

Tin Tức Và Sự kiện Việt Nam - Thế giới

 

* 11 tuổi tự nhận là hiện thân của đại sư Phật giáo (Dân trí) - Một cậu bé 11 tuổi người Mỹ đă quyết định nghỉ học sau khi tự nhận ḿnh là người tái thế của một đại sư Phật giáo đă mất từ năm 1250.  

 

* Bộ mặt thật của một “nhà thơ đấu tranh dân chủ”

* Sự thật về “Mạng lưới nhân quyền Việt Nam” tại Mỹ

* Ông “linh mục” và những hoạt động vi phạm pháp luật

* Nguyễn Văn Lư và sự hoang tưởng về chính trị

* "Giải thưởng nhân quyền" cho 2 công dân vi phạm pháp luật: Một tṛ hề lố bịch

* Từ “100 khuôn mặt văn nghệ sĩ” đến tờ báo phản động “Viễn tượng Việt Nam”  

* “Tôi đă hỏi cung Nguyễn Sĩ B́nh như thế nào?”

* Mỹ triển khai tên lửa sát biên giới Nga

* Động thái mới của Mỹ đối với Israel

* Mỹ bất đồng về việc cắt giảm vũ khí hạt nhân

* Nga - Mỹ lại khẩu chiến về lá chắn tên lửa

* Chương tŕnh hạt nhân của Iran: Giờ G sắp điểm

* Mỹ dùng mạng Internet để bôi xấu chính quyền Tehran

* Mâu thuẫn căng thẳng giữa Venezuela với Mỹ và Colombia

* DẸP BẠO LOẠN Ở QUỲNH LƯU  ..ông Phan Quan Đông, người chỉ huy một cơ quan T́nh Báo Tối Mật của Quốc Gia, với những Điệp Vụ  phía Bắc vĩ tuyến 17....một bông Hồng hiếm quư của T́nh Báo miền Nam....Đạo diễn chính vụ nhân dân Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An nổi dậy chống chính quyền Miền Bắc vào năm 1956 là một thí dụ điển h́nh công tác và nhiệm vụ của cơ quan này....( tr 6 –  tr 7 LTBĐMT)

 

* SỰ NGHI NGỜ TẤT YẾU Quyết định gia hạn một năm lệnh trừng phạt chống Cu-ba mà Tổng thống Mỹ Ô-ba-ma kư hôm 14-9-2009 dường như đă làm tiêu tan hy vọng về sự thay đổi trong chính sách đối ngoại của Mỹ nói chung và với Cu-ba nói riêng...

 

* QUYẾT ĐỊNH ĐỊNH PHI LƯ BẤT CHẤP ĐẠO LƯ Thật trớ trêu, chưa đầy một tuần sau khi Bộ Ngoại giao Mỹ công bố báo cáo t́nh h́nh nhân quyền ở 190 nước năm 2008, phê phán hàng loạt nước, bao gồm cả Việt Nam “vi phạm nhân quyền”, th́ Ṭa án tối cao Mỹ lại ra một quyết định xâm phạm một trong những quyền cơ bản nhất của con người – quyền được công lư bảo vệ....

 

* Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Sài G̣n Cao Văn Viên: Lời Thú Nhận Muộn Màng  Cao Văn Viên viết: Xin đừng xem những lời của tôi là lịch sử. Mỗi người giải thích sự thật theo lối riêng… Định kiến làm cho lịch sử sai lệch. Tôi chỉ tâm t́nh với ḷng thành…”. Tuy nhiên, “tâm t́nh với ḷng thành”-những lời tâm sự của viên đại tướng quân đội Sài G̣n từng giữ trọng trách Tổng tham mưu trưởng lâu nhất đă thú nhận quân đội Sài G̣n là quân đội tay sai của Mỹ...

 

"BOM ÁP NHIỆT" DƯƠNG NGUYỆT ÁNH     Mỹ gọi kháng chiến quân Ả Rập tự chế bom giết quân Mỹ xâm lược là quân khủng bố Nhân loại và dân Ả Rập gọi Dương Nguyệt Ánh, canh cải bom áp nhiệt giết dân Ả Rập là ǵ nhỉ?....

 

* SADDAM HUSSEIN HAY TRỤC MA QUỶ BUSH CON-TONY BLAIR-JOHN HOWARD AI BỊ TREO CỔ?    Không ǵ kịch tính hơn lúc vị chánh án tuyên án tử h́nh, Saddam tức giận lên án ông này cùng cả ṭa án là tay chân của những kẻ chiếm đóng, kẻ thù của Iraq và Ngài Saddam Uy Dũng hùng hồn bất khuất, hiệu triêu nhân dân và kháng chiến quân Iraq rằng:

 

* “Tôi đă dành cả đời chiến đấu với những kẻ ngoại xâm”

* “ Tôi hủy hoại những kẻ xâm lược và người Ba tư và tôi hủy hoại kẻ thù của Iraq….và tôi  biến Iraq từ   nghèo khó thành giàu có”

* “Đây là kết thúc của tôi…đây là kết thúc của cuộc đời tôi. Nhưng tôi bắt đầu cuộc đời ḿnh như một người chiến đấu và một dân quân chính trị - v́ vậy cái chết không làm tôi sợ” …Click đọc: VĨ NHÂN TỔNG THỐNG SADDAM HUESSEN....LĂNH ĐẠO KHÁNG CHIẾN QUÂN IRAQ 

 

Tony Blair picture 1811810

 

* Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền Và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử  Những người muốn hạ bệ Hồ Chí Minh để vinh danh “chí sĩ” Ngô Đ́nh Diệm của họ nhân dịp 1/11 th́ hăy kiếm đọc cuốn “Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử” (Tyrants, History’s 100 Most Evil Despots and Dictators) của Nigel Cawthorne, Barnes & Noble, NY, 2004,....

 

* CHÍNH PHỦ MỸ ĐĂ TIẾN HÀNH VỤ TẤN CÔNG 11/9?    5 năm sau vụ tấn công khủng bố 11/9, nhiều người vẫn nghi ngờ nguyên nhân dẫn tới sụp đổ toà Tháp đôi mà Uỷ ban điều tra 11/9 của Mỹ đưa ra. Họ cho rằng Trung tâm thương mại thế giới đă bị chính chính phủ Mỹ đánh sập bằng bom gài từ bên trong toà nhà....

 

* Những Lập Luận Trái Chiều Về Vụ 11/9 Ngay sau khi vụ hai toà nhà ở Trung tâm Thương mại thế giới bị phá sập vào ngày11/9/2001, đă có nhiều ư kiến tỏ ra nghi ngờ về sự thật của vụ khủng bố mà chính quyền Mỹ cho là của tổ chức Al-Qaeda chủ mưu. Một vụ khủng bố lớn đă có tác động đến cục diện chính trị của nhiều quốc gia…v́ thế không ít ư kiến cho rằng, đây là “sản phẩm” của CIA, nhằm tạo cớ cho Mỹ tấn công Afghanistan

 

    Những ư kiến “trái chiều” này thực ra chỉ làm phong phú thêm các thông tin về sự kiện đau ḷng xảy ra cách đây 8 năm về trước… 

 

 

THƯ MỤC

NHÂN DÂN VIỆT NAM.ORG

 

 

*THƯ MỤC: NHÂN DÂN VIỆT NAM 2009

*THƯ MỤC NHÂN DÂN VIỆT NAM.2006-2007

 

 

 

 

 

 

 

Chứng Nhân: Mậu Thân-Hố Chôn Tập Thể-Hậu Mậu Thân Huế 68

   

Tâm Đạt Trần Thông

 

 

    Chẳng c̣n bao lâu nữa sẽ Kỷ niệm 40 năm, cuộc Tổng tiến công  Mậu thân 68 trên khắp các tỉnh thành miền Nam Việt Nam. Mậu Thân 68, đánh cho Mỹ cút - Ngụy nhào, thất bại tại Việt Nam, Tổng thống Mỹ Johnson buộc ḷng phải rút lui không dám ra tranh cử nhiệm kỳ II, Thống tướng William Westmoreland, bị cách chức tư lệnh chiến trường Việt Nam, và sau đó Tổng thống Nixon phải từ chức lúc đang trong nhiệm kỳ II…là khởi điểm Đại thắng Mùa Xuân 75, thống nhất Việt Nam.  

 

    Nói đến Mậu Thân 68, phải nói đến Mậu Thân Bến Tre. Mỹ - VNCH đă biện minh cho việc đánh bom bừa băi dữ dội để tái chiếm Bến Tre. V́ thế, Bến Tre đă bị đánh nát bởi hỏa lực của Mỹ, “Đă tới lúc phải tiêu hủy thành phố để cứu nó” như một Thiếu Tá Mỹ ẩn danh đả giải thích như vậy; và lời tuyên bố của ông ta trở thành một trong những câu được trích dẫn nhiều nhất về cuộc chiến và một khẩu hiệu thích hợp nhất của các cuộc phản công của Mỹ trong dịp Tổng tấn công Tết [Mậu Thân]. Ben Tre was pulverized by US. firepower. "It became necessary to destroy the town to save it," an unidentified US. Major explained, thus coining one of the most notorious phrases of the war and a fitting motto for the US counterattack against the Tet Offensive (Bản chất các phản ứng về bài giảng của H.T. Nhất Hạnh [25-9-01, tại New York ], của 10 Tác Giả, nxb Giao Điểm 2001) Tội Ác Mỹ - Ngụy: Mậu Thân Bến Tre 68. 

 


     Và sự tàn sát Mậu Thân và Hậu Mậu Thân ỏ Huế,…Một sự đau thương cùng cực đă xẩy ra là số đông thường dân bị giết chết bởi đạn pháo kích bừa băi của Mỹ và Nam VN trong cuộc phản kích chiếm lại thành phố Huế. David Douglas Duncan, một nhà nhiếp ảnh chiến trường nói về cuộc tái chiếm rằng đó là “một sự nỗ lực dốc hết sức để loại bỏ bất cứ một kẻ địch nào. Tâm trí tôi bấn loạn trước cuộc tàn sát. Một nhà nhiếp ảnh khác, viết rằng hầu hết các nạn nhân “đă bị giết bởi bom đạn được bắn một cách kinh hoàng chưa từng thấy của Mỹ”. Robert Shaplen viết về lúc đó “Không có ǵ trong cuộc chiến ở Triều Tiên và Việt Nam khi nói về sự tàn phá, mà tôi thấy kinh hoàng bằng những điều tôi thấy được ở Huế năm ấy. Trong số 17.134 nhà th́ 9.776 ngôi nhà đă hoàn toàn bị phá hủy và 3.169 ngôi nhà bị thiệt hại khá trầm trọng…. Và dường như rất có thể những bom đạn Mỹ “cứu” dân Việt Nam đă giết nhiều thường dân hơn là Quân giải phóng và quân Bắc Việt đă làm….và do quân đội Sài g̣n khi tái chiếm thành phố, giết để trả thù trên quy mô lớn đă xẩy ra ở Huế do lực lượng Saigon sau khi tái chiếm thành phố. Thế mà, Mỹ - VNCH đă méo mó, mô tả một cách sai lệch, thổi phồng, tô vẽ với những điều bịa đặt, là do Quân giải phóng MTGPMN đă thảm sát Mậu Thân Huế, nhằm mục đích tuyên truyền, chỉ là những giọng điệu của một chiến dịch tuyên truyền mở rộng nhằm làm giảm đi ảnh hưởng vụ thảm sát Mỹ Lai mà thôi. (Muốn biết rơ hơn xin đọc: Chuyện Hoang Đường Vụ Thảm Sát Ở Huế 68 “The Myth Of The Hue Massacre 68“  Tội Ác Mỹ-Ngụy: Mậu Thân và Hậu Mậu Thân Huế 68: NGUYỄN THỊ THANH SUNG đăng trên trangWeb dongduongthoibao.net). 

 

     Tâm Đạt, kính tặng anh Hoàng Văn Giàu (Đoàn trưởng Đoàn Sinh viên Phật tử Huế năm 1963 và King Maker 64-67) Kư Sự: Mậu Thân - Hố Chôn Tập Thể - Hậu Mậu Thân Huế 68. Sự thật, Mỹ-VNCH đă xử dụng bừa băi bom đạn Mỹ “cứu” dân Huế đă giết nhiều dân Huế hơn, trong những ngày Mậu thân và Hậu Mậu thân 68 mà Tâm Đạt đă sống qua. Hy vọng, anh sẽ cảm nhận được bao nhiêu khổ đau của trên 95% đồng bào Phật tử Huế, họ đă phải sống dưới bom đạn phi pháo Mỹ-VNCH, sống trong vùng Mỹ-VNCH tự do oanh kích với chiêu bài truy kích Việt Cộng. Nhân danh truy kích Việt Cộng họ đă cày nát Thành phố, phá vỡ Kinh thành Huế, làm cho nhà cửa, chùa chiền, lâu đài, chợ búa bị rơi vào cảnh điêu tàn. Họ đă cho dân chúng sống trở lại thời đồ đá, trộn lẫn với hàng ngàn xác dân chạy loạn trên khắp nẽo đường thành phố Huế và các quận thuộc tỉnh Thừa Thiên - Huế.

 

    Sau khi Mỹ - VNCH tái chiếm  Thành phố Huế và tỉnh Thừa Thiên, Phật tử Huế  phải sống trong nỗi lo sợ bị chính quyền Cần Lao hồi sinh (chính quyền Hậu Mậu Huế 68, cho đến 30/4/75 ở Huế, là Cần lao Công  giáo và đảng CLCG Đại Việt Hà Thúc Kư, dân Huế có câu nói “rất kinh sợ bọn ác ôn Cần Lao Đại Việt này, chứ không sợ Việt Cộng”) chém giết, bắt đi tù, để trả thù cho gia đ́nh Ngô Đ́nh Diệm và bọn Việt gian tay sai ngoại bang. Trong một bài viết mô tả đầy sinh động, một nhà báo người Ư Oriana Fallaci, trích dẫn lời một linh mục Pháp ở Huế đă kết luận rằng: “Tất cả có khoảng 1100 người bị giết (sau ngày quân Saigon “giải phóng” thành phố)”. Hầu hết sinh viên, giáo sư đại học, tu sĩ Phật giáo, trí thức và Phật tử (religions people) ở Huế đă không bao giờ che đậy cảm t́nh của họ đối với quân giải phóng (In a graphic description, Italian journalist Oriana Fallaci, citing a French priest from Hue, concluded that :” Altogether, there have been 1,000 killed (after “liberation” by Saigon forces). Mostly students, university teachers, priests. Intellectuals and religious people at Hue have never hidden their sympathy for the NLF.”). Trong khi đó, anh đang ở Đà Lạt, trốn chạy Thiệu - Kỳ truy bắt và sau đó “quản chế khổ sai tử h́nh hành quân lội śnh” anh tại Sư đoàn 21BB cấp bậc binh nh́....  

 

    Bài Kư sự nầy gồm có ba tiểu mục: Mậu Thân Huế - Hố Chôn Tập Thể - Hậu Mâu Thân Huế, cống hiến bạn đọc dưới đây.

 

Bomb Exploding in a Moat, Original caption: Hue, South Vietnam. Two U.S. Marines watch as bomb goes off in moat surrounding walled citadel., © Bettmann/CORBIS, RM, Asia, Asian historical event, Battle, Disaster and destruction, Historic event, Nobody, North American historical event, South Vietnam, Southeast Asia, United States historical event, Vietnam, Vietnam War, 1959-1975, Vietnamese historical event, War

Mậu Thân 68, thành phố Huế dưới mưa bom đế quốc Mỹ

 

1. Mậu Thân Huế

    

    Mậu Thân Huế 68, cách đây 40 năm, lúc đó Tâm Đạt c̣n là một cậu bé 18 tuổi (mang khai hộ tịch 16 tuổi), ốm gầy đen điu và hai người anh cũng ốm gầy như vậy. Nhờ thế mà Tâm Đạt không đủ thể lực để được tuyển bổ sung quân cho MTGPMN hay bị bắt theo khi Việt Cộng rút ra khỏi Huế.

 

    Xin mạn phép bạn đọc, nói sơ qua về gia đ́nh Tâm Đạt. [Nhân đây cũng xin gởi  tặng anh Nguyễn Văn Hóa: Lúc phụ trách trang nhà Giaodiem.com, anh đă ngụy hóa Tâm Đạt rằng Tâm Đạt thuộc diện gia đ́nh cách mạng, có ông anh là Việt Công, cấp bậc Đại tá T́nh báo hải ngoại. Thật vinh hạnh thay, nhưng không phải vậy (xin xem ghi chú ở cuối bài). Trong khi đó, anh Nguyễn Văn Hóa thuộc diện “gia đ́nh liệt sĩ cách mạng” có bố là liệt sĩ Nguyễn Văn Lộc, cán bộ Tiểu đoàn trưởng Việt Minh ở Huế, có nhiều chiến công tiêu diệt lính tập lính đạo và Tây, sau v́ bệnh nặng, được về nhà dưỡng bệnh và mất.]

 

    Ngôi nhà Tâm Đạt, là ngôi nhà tranh rách nát nghèo khổ nhất trong khu xóm giao điểm của hai đường Nguyễn Du và Mạc Đỉnh Chi, cách chùa Diệu Đế và chùa Ông vào khoảng 100m. Thân sinh của Tâm Đạt mất sớm, được hai bà mẹ tảo tần bán cháo nuôi bốn đứa con ăn học tốt nghiệp Tú tài rồi học hai năm Đại học… Bà con thân thuộc của TĐ thuộc diện Ngụy quân - Ngụy quyền. Tâm Đạt có một chị gái và hai anh em trai, có thêm ông anh cả cùng cha, và hai chị gái cùng mẹ khác cha.

 

    Nhà của Tâm Đạt mang số 33 Nguyễn Du (nay đổi số mới 59 (?). Vị trí ngôi nhà này luôn là điểm đóng chốt của công an, mật vụ và lính Bảo an chế độ Diệm và Thiệu theo dơi và chuẩn bị đàn áp các hoạt động tranh đấu của Phật tử ở chùa Diệu Đế. Đặc biệt là trong vụ tranh đấu chống chế độ độc tài gia đ́nh trị Ngô Đ́nh Diệm năm 1963. Nhờ cái vị trí của ngôi nhà của Tâm Đạt và gia đ́nh ngụy quyền mà chú của Tâm Đạt là ông Trần Văn Di - trưởng đồn Cảnh sát Đông Ba biết trước tin và báo cho Thượng toạ Thích Đôn Hậu biết chùa Diệu Đế sẽ bị tấn công, khuyên Thượng toạ nên lánh mặt trước đi. Nhưng Thượng toạ không đồng ư v́ Thượng toạ muốn ở lại để cùng với sinh viên và Phật tử đấu tranh đến cùng và quả nhiên Thượng toạ đă bị bắt vào xế trưa ngày 21-8-1963 ngay trước bàn thờ Phật chùa Diệu Đế. Khu vực có nhà của TĐ cũng là nơi trú đóng hơn hai tháng của một tiểu đội thuộc tiểu đoàn 2 Trâu Điên TQLC. Tiểu đoàn TQLC này, đă thô bạo dẹp bàn thờ Phật khắp các nẽo đường thành phố Huế mùa hè năm 1966. Để rồi sau này, ông tiểu đoàn trưởng Trâu Điên TQLC là Trung tá Lê Hằng Minh, tử thương trong tết Mậu Thân Huế (?). Ông không chết v́ Việt Cộng mà chết v́ một quả lựu đạn do một quân nhân VNCH uất hận ném vào xe Jeep ông ta, và sau đó anh ta đă  bỏ trốn đi theo Việt Cộng vào bưng kháng chiến.  

 

    Chừng hơn một tháng trước Mậu Thân, chiến sự căn cứ Khe Sanh, đă làm rung động Thế giới, tưởng chừng như có Điện Biên Phủ 68. Việt Cộng bao vây căn cứ Khe Sanh hơn một tháng, hàng ngày Khe Sanh đón nhận hàng ngàn đạn pháo đủ loại bắn ra t trong những khe núi, do những anh tiền sát viên pháo binh và quân tinh nhuệ Quân đội Nhân dân bám chặt quanh ṿng đai Khe Sanh, hy vọng đạt thắng lợi như chiến sử Điện Biên 54, sẽ tóm bắt hàng ngàn tù binh Mỹ, đang sống thất thần, khủng hoảng dưới mưa pháo, cho dù B52 răi thảm dày đặc và hàng ngàn phi vụ từ các chiến đấu phản lc  F111, F4, F105, F100…phi pháo bừa băi và h́nh như Mỹ hăm dọa sẽ thả bom Nguyên tử (?) nữa. (Xin đánh chữ khe sanh vào web goole.com, sẽ xem được h́nh ảnh quân Mỹ sống dưới mưa pháo Việt Cộng).

 

    Hằng ngày từ 3 hay 4 giờ sáng, anh Trí của Tâm Đạt dậy học bài ở ngoài đường nhờ cây đèn điện ở ngă tư trước măt nhà, và gánh nước đầy lu từ máy nước công cọng cách nhà 25m, riêng TĐ dậy nấu nước trà cho mẹ vào 5 giờ sáng. Như thường lệ, sáng mồng một Tết 68, cho dù tiếng pháo bị lấn áp xen lẫn tiếng đại pháo, đạn pháo đủ loại và tiếng súng AK, M15, M16, Phóng lựu 72, B40, B41…vang động trong đêm Mồng một tết Mậu thân.  Hôm ấy, anh Trí, đang gánh nước, nh́n về phía đường Chi Lăng ở hướng Đông thấy vài bóng người chạy lúp súp về hướng Tây nhà Tâm Đạt và tiến về hướng cầu Đông Ba (ở quán chè ông Thân ở góc ngă ba, Tô Hiến Thành và Nguyễn Du), anh Trí linh cảm đang có chuyện khác thường xảy ra, hơi nghi, anh bèn gánh vội nước vào nhà và t́m chỗ trốn. Chỉ vài ba phút sau, có hai anh du kích đạp cửa vào nhà và hỏi:

 

     -  Có tên lính Ngụy vừa chạy trốn vào nhà đây phải không ?  

     - Con tôi đi gánh nước về, không ai là người lạ cả. Mẹ tôi đáp.

 

    Anh du kích:

 

     - Thôi được! Mẹ đừng cho cháu ra đường,  vào đóng cửa lại.

     -Dạ. Mẹ tôi mừng rỡ vâng lời. 

     Mấy anh du kích chạy đi và c̣n ngoái đầu dặn lại:

    - Nhớ đóng cửa nghe Mẹ ! Chúng con đi. 

 

    Cả nhà tôi thức dậy, chị gái Trần Thị Nhạn (cùng mẹ khác cha với tôi), anh rễ Bửu Châu và ba cháu cùng dậy. Có lẽ gia đ́nh tôi (*) là những người đạp đất nhà đầu năm sớm nhất tại khu xóm. Đến 7 giờ sáng, dân chúng thành phố Huế, tụ tập thành từng nhóm ba, bốn hay năm người (đa số là đàn bà và trẻ con) bàng hoàng nháo nhác, có người sợ thập tḥ trong cửa nhà nh́n theo các nhóm nam nữ du kích và Bộ đội Bắc Việt di chuyển nhanh trên các đường phố và khu xóm. Dù bất ngờ nhưng mọi người đă cảm nhận được Việt Cộng đă chiếm được tỉnh Thừa Thiên - Huế. Có người nghe được các đài BBC, VOA, họ xác nhận sự cảm nhận đó là đúng sự thật “…Việt Cộng, Tổng Tấn Công khắp các tỉnh thành miền Nam Việt Nam và một số tỉnh thành đă bị Việt Cộng chiếm giữ…trong số đó Huế hoàn toàn lọt vào tay Việt Cộng, chỉ c̣n đồn Mang Cá - Bộ tư lệnh Sư đoàn I đang c̣n bị bao vây và chống cự…”

 

    Một lúc, nhiều bích chương viết bốn câu thơ chúc Tết Mậu Thân 68 của Chủ tịch Hồ Chí Minh dán khắp mọi nơi:

 

    Xuân này, hơn hẳn mọi Xuân kia

    Thắng trận tin vui khắp nước nhà

    Nam Bắc thi đua đánh giặc Mỹ

    Tiến lên toàn thắng ắt về ta

 

    Vào khoảng lúc 8:30 sáng mồng hai tết, một số chị trong xóm và chị Nhạn, chạy ra đồn Cảnh sát Gia Hội ở 110 Chi Lăng (gần rạp Ciné Gia Hội nay Ciné Hoàn Mỹ) nghe tường thuật việc xử tử ông Nguyễn Văn Rớt - nguyên là một Phật tử mà đi làm mật vụ cho Ngô Đ́nh Cẩn sát hại Phật tử, sát hại nhân dân. Dù ông đă hưu trí nhưng dân chúng vẫn rất căm thù ông. Sau đó dân chúng cũng cho biết, ông Nguyễn Văn Có trước ở cách nhà tôi vài ba căn đối xéo bên kia đường  Nguyễn Du, làm thợ mộc, gia đ́nh theo đạo Phật cùng khổ, sau bỏ Đạo Phật theo Thiên chúa giáo và dọn nhà vào xóm đạo Địa Linh cũng bị xử như ông Rớt.  

 

    Mấy hôm sau, dân Huế hết sức quan tâm đến cái tin trên hai ngàn tù nhân nhà lao Thừa Phủ đă được giải thoát. Một số tù nhân là Phật tử đă bị VNCH bắt sau cuộc tranh đấu mùa hè năm 1966 ở Huế được tự do. Nhiều người là sinh viên học sinh, là Việt Cộng nằm vùng. Phần lớn lực lượng trẻ nầy được phát súng bổ sung vào quân đội Bắc Việt hay được làm tự vệ ở địa phương. Một số tù nhân được giải thoát thuộc thành phần du thủ du thực, Giải phóng không biết nên phát nhầm súng cho chúng. Chúng nhân danh lực lượng cách mạng đi giết những người có nợ máu với nhân dân và cũng giết luôn cả một số người không đáng tội, làm giảm uy tín cách mạng trước dân chúng.  Theo Đại tá Lê Minh (qua sách Huế Xuân 68 mà sau nầy tôi mua được ở Huế) cho biết có trên 2.500 Ngụy quân - Ngụy quyền bị Việt Cộng giết trong Tết Mậu thân 68. Tâm Đạt biết đa số người bị giết là công an, mật vụ, đảng viên Cần lao Thiên chúa giáo, những người có nợ máu với dân Huế thời Diệm, nhưng họ không bị thanh trừng sa thải tù tội sau Cách mạng 1-11-63. Có độ chng vài trăm người ở vùng Phú Cam, một vài khu vực ở Huế và có chừng 10 thường dân Phật tử chạy trốn trong nhà thờ Phú Cam, Ḍng Chúa Cứu Thế. Những người chạy trốn vào nhà thờ Phú Cam có anh Lê Hữu Bôi (nguyên Chủ tịch Tổng Hội Sinh Viên Sàigon) và Thượng Nghị sĩ Trần Điền, đảng viên Đại Việt Hà Thúc Kư. Một số người bị bắt giam, khi Việt Cộng rút khỏi Huế, họ bị trói tay dẫn theo. Nhưng trên đường đi họ bị phi pháo của Mỹ-VNCH truy kích giết chết chùm với nhau. Có người thoát chết chạy về kể lại cho tôi nghe. Thật vô cùng thảm thương. Nhưng tôi không hiểu v́ sao chưa có những bài nghiên cứu phản ảnh cái sự thực bi thảm nầy.

 

    Từ 1963 đến 1966, trải qua các cuộc tranh đấu của Phật giáo ở Huế, xuất hiện nhiều thầy giáo, sinh viên, học sinh đấu tranh chống Mỹ Diệm Thiệu Kỳ rất kiên cường như Hoàng Văn Giàu, Vĩnh Kha, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Lê Minh Trường, Nguyễn Thiết. v.v...Bọn cựu đảng Cần Lao tay chân của gia đ́nh họ Ngô chưa bị sa thải sau 1.11.1963, rất căm thù những trí thức, sinh viên nầy. Mùa hè năm 1966 cuộc tranh đấu bị đàn áp khốc liệt, một số thầy giáo và sinh viên Phật tử phải nhảy núi như Hoàng Phủ Ngọc Tường, Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Phan. Báo chí của VNCH, và đặc biệt là báo chí của Thiên chúa giáo như báo Xây Dựng vu cho những  người nầy là Việt Cộng nằm vùng họ t́m mọi cách để tiêu diệt. Trong gần một tháng Việt Cộng chiếm Huế trong Tết Mậu thân, một số anh chị em thanh niên sinh viên Phật tử Huế ( trong đó có Nguyễn Đắc Xuân và Hoàng Phủ Ngọc Phan) đă nhảy núi có dịp trở về trong đoàn quân giải phóng Huế. Những người Huế nầy đă vận động dân chúng tham gia Cách mạng, giúp đỡ dân chúng tránh bom đạn, giới thiệu với Giải phóng những người tuy là quân cán chính trong bộ máy VNCH nhưng yêu nước, chân chính, nhiều người khỏi chết oan. Những trí thức, sinh viên nhảy núi về là ân nhân của biết bao người dân Huế. Vậy mà, Ngụy VNCH - Việt gian Cần lao Thiên chúa giao, trước năm 1975 và hải ngoại, nhất là ở Mỹ từ cuối thập niên 70 cho đến hiện nay, hằng năm viết báo và sách (như Giải Khăn Sô Cho Huế của Nhă Ca) ngụy tạo và bịa đặt những bài viết trên các báo Chống Cộng và báo Cần lao Thiên chúa giáo giáo phát động phong trào “căm thù Cộng sản”, đă vu khống các anh Nguyễn Đắc Xuân - Hoàng Phủ Ngọc Tường - Hoàng Phủ Ngọc Phan là những tên “đồ tể”  về Huế thiết lập các ṭa án nhân dân, giết hại dân Huế. Thực tế chỉ có các anh Xuân, anh Phan nhảy núi về lại Huế thôi, c̣n anh Tường th́ chưa về. Những người nhảy núi về như thế nào ? Hăy đọc một lời tự thuật của Nguyễn Đắc Xuân trong bài HẬU QUẢ CỦA “ CÁI CHẾT ” CỦA TÔI  đăng trên Đông Dương Thời Báo ở Houston cách đây 10 năm (số 67, ngày 30-7-1998) và hiện đăng lại trên Web dongduongthoibao.net rằng: “…. C̣n tôi, một sinh viên Phật tử mới thoát ly chưa đầy một năm rưởi, không có quyền hành ǵ, nếu tôi muốn làm những việc như Nhă Ca viết  th́ cũng không thể làm được. Không ai cho tôi làm. Nếu tôi tự ư làm, làm sao tôi có thể thoát được sự phê phán của đồng chí đồng sự của tôi, đặc biệt là những người sau nầy không c̣n đứng trong hàng ngũ kháng chiến nữa...” . Ngay chính, Đại tá Lê Minh, chỉ huy mũi tiến công chiếm Huế, cũng không được quyền làm điều ǵ ngoài chỉ thị của Mặt trận và cấp trên.

 

    Ngày mồng hai Tết, cho dù thần chiến tranh đang kè kè bên lưng dân Huế, v́ sự sống cơm gạo cho gia đ́nh, chị Nhạn bày hàng tạp hóa ra bán, cùng với một số quán tạp hóa trong các khu xóm. Sáng đó vào khoảng lúc 9 AM, có những toán du kích chừng vài người đi lại từ Chi Lăng hướng về Cầu đen (cầu Đông Ba). Có một anh du kích cao, đẹp mặt bộ đồ Vét, trang bị súng AK, dừng chân trước quán chị tôi và tâm sự:

 

-Chúng em luôn luôn tôn trong và bảo vệ tài sản của nhân dân, các chị, các bác, các mẹ…chúng em đều có nh́n thấy các chị, các anh, các bác, các mẹ…vài tuần trước đây….chúng em là những người bán rong hoa Mai, Đào, Hoa tết, bán nón, hay đi phụ thợ nề, làm vườn…xâm nhập khắp các khu phố, khu xóm nội thành trước Tết….

 

    Chừng một giờ, có hai anh Bộ đội chính quy Bắc Việt trắng đẹp cao to, quân phục Kaki vàng quần đùi, trang bị đầy đủ vũ khí có cả B40, đến hỏi anh du kích:

 

- Đồng chí! Đồng chí! Cầu đen ở đâu? 

 

    Anh du kích:

 

- Đồng chí thẳng tiến đường này chừng 100m, sẽ thấy cầu đen (cầu Đông Ba)

 

    Vài phút sau đó, anh du kích rời khỏi nhà tôi, từ đó chúng tôi không c̣n gặp mặt lại anh ta và những anh chị du kích “nón tai bèo” dễ thương dừng chân ở nhà tôi trong những ngày chiếm đóng Huế nữa.

 

    Huế ơi! Tiếng đại pháo, đạn pháo, các loại bom, bom chùm, phi pháo và các loại súng đạn của Mỹ - Ngụy VNCH bừa băi oanh kích và phi pháo tự do phản công tái chiếm Huế và tiếng súng AK, B40, B41 kháng cự của du kích Việt Cộng và Bộ đội Bắc Việt, nổ rền vang suốt gần một tháng ngày đêm Việt Cộng chiếm Huế, điều lạ nhất, bầu trời Huế, u-ám buồn thảm, thiếu ánh sáng mặt trời, làm màu lá nhiều loại rau có màu vàng lợt v́ thiếu diệp lục tố, nhất là rau muống , rau khoai, cải cay, cải ngọt … 

 

    Vào khoảng mồng ba Tết, có một số anh chị chính trị viên đi vào nhà dân tuyên vận và xin được yểm trợ lương thực hay xin nhờ các mẹ, các anh, các bác, các chị….cho bữa ăn cơm dưa muối độ nhật, nếu chúng con, chúng em có dịp dừng chân dưỡng sức, ai ai cũng thương mến cung cấp những bữa ăn với thực phẩm đón tết….và cứ khoảng hai đêm tập họp dân tại vài địa điểm, để tuyên vận. và giúp vui văn nghệ, do từng loạt đoàn Văn Công, những anh chị trẻ đẹp ca hát nhảy múa sinh động với những bài ca, câu ḥ điệu hát kích động dân chúng hăy vùng lên đánh cho Mỹ cút – Ngụy nhào, riêng khu xóm tôi, tập hợp tại trường Trung học Nguyễn Du.

 

    Trong suốt hơn 20 ngày chiếm đóng Huế, khu xóm tôi chỉ có một chị nữ du kích nằm vùng, đó là chị Hoa, vào khoảng 21 tuổi trẻ đẹp (sau ngày giải phóng 30/4/75, chị Hoa là trưởng đồn Công an Mai Khôi, trên đường Chi Lăng?) giúp việc cho 3 nhà, chị đă bắt giam ba người chủ nhà: cảnh sát viên Bửu Măn, bà Quít chủ nhân bán trầm hương bị giết chết, cùng với một số tù binh VNCH bị trói, và thường dân đang trị thương, bởi đạn phi pháo Mỹ-Ngụy bắn phá Trường Trung học Gia Hội (Trường này gần chùa Tăng Quang Tự, tạm dùng làm Bệnh xá và tạm giam tù binh), được các anh chị du kích, và thanh niên thiện nguyện Bệnh xá đào hố chôn vội chừng 30 xác, và chị bắt Trung tá Khương, chỉ huy trưởng tiếp vận Vùng I, bị kẹt tại nhà bà Nguyễn Đắc Phương giao cho thượng cấp xử lư (Trung tá Khương, được chuyển ra Bắc sau đó).

 

              

A marine Ontos crew member relaxes during a break in the fighting at Hue. Photo taken  02/23/1968. (National Archives) 

H04. Xe tăng Ontos của Mỹ ghép 6 ṇng đại bác không

giật,một lần nhă đạn cả toà nhà sụp đổ. Ảnh TL của PVS

 

    Ngày ngày, dân Huế được tin số người chết gia tăng bởi phi pháo oanh kích, bom đạn, bom chùm Mỹ - Ngụy bừa băi, giết hai thường dân vô tội nằm chết trên đường phố, đường khu xóm và xác người trộn lẫn trong đống gach vụn nhà cửa trúng bom đạn, mùi tử khí xông lên ghê rợn. Chúng tôi nh́n thấy trong những ngày đi mua thực phẩm từ những nơi bán gạo liên gia và đại lư thực phẩm đồ hộp Mỹ, cá hộp và một vài nơi “họp chợ chạy” bán rau tươi…để dùng và buôn bán

 

    Những xác chết đó được chôn vội khắp đó đây, do các anh chị du kích điều đông những thanh niên Phật tử các khu xóm ra cầm súng bao che thân nhân bà con là quân cán chính VNCH, ra tŕnh diện hay lẫn trốn không ra tŕnh diện với Việt Cộng (những thanh niên Phật tử này, không theo Việt Cộng rút đi, thế là đại nạn cho họ Hậu Mậu Thân), sau này Ngụy VNCH cải tán đào lên những hố chôn này, diễn tuồng lên án Việt Cộng “Thảm sát Hố chôn tập thể”,

 

    Anh Trí, hướng đạo sinh cấp Tráng Vượt Trường Sơn, rất tháo vát, giúp đỡ mọi nhà đào hầm trú ẩn, không có tham gia Thanh niên cầm súng khu xóm. Vào ngày mồng 8 Tết, vào lúc 8 AM, tôi và anh kế tôi, anh Tri qua nhà ông Trần Văn Gạc bên cạnh (35 Nguyễn Du) ăn sáng. Mạ tôi, chạy hớt ha hớt hải từ dưới nhà thờ họ Trần, trước trường Tiểu học Gia Hội, trên đường Mặc Đỉnh Chi, thuộc khu xóm Ao Hồ lên nhà ở đường Nguyễn Du, kéo tôi và anh Tri về trốn bom đạn tại nhà thờ họ, và nghe tin đồn quân Đại Hàn rất tàn ác sắp đến. Chúng tôi chạy theo Mạ, chừng 3 phút sau, gần nhà ông Phán Trần Sĩ Tiếu, cách nhà ông Gạc 30m, bỗng nghe tiếng nổ lớn hất văng chúng tôi nằm xuống, chúng tôi thoát chết và quay đầu lại nh́n, th́ ra đạn pháo Mỹ - Ngụy rơi ngay nhà ông Gạc, giết đi 6 sinh mạng; ông Gạc, bà Gạc, Trần Quốc Đoàn (bạn học), em gái Trần Thị Thu, chị Tân vợ anh phụ thợ may anh rễ tôi Bửu Châu, và ông Vơ Đ́nh Khiêm (anh của thím tôi Trần Văn Di).

 

    Riêng ông Gạc, bị ḷi ruột, được anh Trí, dùng xe kéo hai bánh chở cát sạn, chở xuống tạm Bệnh xá tại trường Trung học Gia Hội chữa trị, nhưng sau đó tắt thở v́ thiếu thuốc khử trùng may vết thương. Sáu xác chết được chôn vội cùng với một số mồ chôn trước đây, tại công viên cạnh chùa Diệu Đế, và sau này, được cải tán đào lên diễn tuồng tố Cộng.  

                                                 

H05. Không lực Hoa Kỳ dội bom lửa phá

huỷ Kinh thành Huế. Ảnh TL Internet   

 

   Khoảng chừng 6 ngày, trước khi quân Mỹ - quân VNCH tái chiếm Huế, đă nỗ lực dốc hết sức đạn pháo bom đạn được bắn một cách kinh hoàng, bừa băi chưa từng thấy của Mỹ để loại bỏ bất cứ một kẻ địch nào, được tướng Townsend Hoopes, Phó tham mưu trưởng không quân (Under-secretary of the Air Forces) vào lúc bấy giờ nói rằng trong nỗ lực tái chiếm thành phố, 80% dinh thự đă bị đổ nát và trong đống gạch vụn đó có khoảng 2000 thường dân bị chết…bom đạn Mỹ “cứu” dân Huế đă giết nhiều dân Huế hơn là Quân giải phóng và Bắc Việt đă làm, trong số đó có 30 xác ở trường Trung học Gia Hội…bất kể lực lượng Việt Cộng cố thủ chỉ c̣n lại một số chốt (lẫn trốn và rút lui sau cùng) cầm chân tiến quân, quân Mỹ - quân VNCH, để cho đại quân Việt Cộng rút ra khỏi Huế trước 3 ngày quân Mỹ-quân VNCH làm chủ t́nh h́nh Huế. Trong khi, Việt Cộng rút ra khỏi Huế, mang theo nhiều tù binh quân cán chính VNCH bị trói dẫn đi và thanh niên bị bắt theo lên núi để bổ xung quân số, bị giết chết rất nhiều bởi bom, phi pháo truy kích, đă được Việt Cộng chôn vội sơ sài, một số thanh niên c̣n sống chạy tán loạn, không theo Việt Cộng lên núi (Bạn học Vơ Đoàn, nay là Hiệu trưởng Trường Trung Học cấp I, Quận Phú Vang, đă trốn chạy về nhà, do phi pháo Mỹ truy kích Việt Cộng từ Phú Vang chạy lên núi). Thế là, chỉ vài ngày sau khi quân Mỹ - quân VNCH, tái chiếm và tái lập ổn định Huế, th́ những hố chôn tập thể vội vàng sơ sài khắp nơi, được cải tán đào lên, để diễn tuồng tố cộng nhằm mục đích tuyên truyền, chỉ là những giọng điệu và vai tṛ của chúng trong một chiến dịch tuyên truyền mở rộng nhằm làm giảm đi ảnh hưởng của vụ thảm sát Mỹ Lai ở Quảng Ngăi.        

 

    Tội ác Mỹ - VNCH Tết Mậu Thân 68, xin nhắc lại là phải nói đến Mậu Thân Huế và Bến Tre. Mỹ-VNCH đă biện minh cho việc xử dụng đánh bom dữ dội bừa băi, tái chiếm Huế (tướng Townsend Hoopes nói) và  Bến Tre. V́ thế, Huế và Bến Tre đă bị đánh nát bởi hỏa lực của Mỹ, “Đă tới lúc phải tiêu hủy thành phố để cứu nó” một Thiếu Tá Mỹ ẩn danh đả giải thích như vậy; và lời tuyên bố của ông ta trở thành một trong những câu được trích dẫn nhiều nhất về cuộc chiến và một khẩu hiệu thích hợp nhất của các cuộc phản công của Mỹ trong dịp Tổng tấn công Tết [Mậu Thân]. Ben Tre was pulverized by US. firepower. "It became necessary to destroy the town to save it," an unidentified US. Major explained, thus coining one of the most notorious phrases of the war and a fitting motto for the US. counterattack against the Tet Offensive (Bản Chất Các Phản Ứng Về Bài Giảng Của H.T. NHẤT HẠNH [25-9-01, tại New York ], của 10 Tác Giả, nxb Giao Điểm 2001) Tội Ác Mỹ - Ngụy: Mậu Thân Bến Tre 68

 

Hố Chôn Tập Thể

 

    Những hố chôn tập thể vội vàng sơ sài, và có một số hố chân tay ḷi ra, được các anh chị du kích điều động những thanh niên Phật tử các khu xóm ra cầm súng bao che thân nhân bà con là quân cán chính VNCH tŕnh diện hay lẫn trốn không tŕnh diện với Việt Cộng, những thanh niên Phật tử này không rút theo Việt Cộng, thế là họ gặp đại nạn lúc Hậu Mậu thân), những thanh niên thiện nguyện tại các bệnh xá (bệnh xá tại trường Trung học Gia Hội và nơi tạm giam tù binh VNCH) và thanh niên bị bắt theo để bổ xung quân số.

 

   Đọc Chuyện Hoang Đường Vụ Thảm Sát Ở Huế 68 “The Myth Of The Hue Massacre 68“ của Noam Chomsky (hiện đăng trên trang Web dongduongthoibao.net), cho ta thấy đa số thường dân và tù binh quân cán chính VNCH, bị giết chết do phi pháo, đạn pháo và phi pháo truy kích bừa băi của Mỹ - VNCH. Xác thường dân chết nằm trên đường phố, nằm trên cầu ….trộn lẫn trong những nhà cửa đổ nát và các nẻo đường Tỉnh Thừa Thiên - Huế, đă được mô tả trong cảnh chay loạn để tránh bom đạn của tiểu truyện 6 Hồi kư Thanh Sung (hiện đăng trên trang Web nhandanvietnam.org): “Đằng trước mặt là cầu An Cựu, không qua cầu được, xác chết đang nằm trên cầu. Đằng sau lưng, không đi lui được, thành phố đằng sau đang bốc cháy. Không đi về phía tay mặt được, v́ đó là con đường đi đến nhà thờ, chúng ta không phải là tín đồ Công giáo, Thiên Chúa sẽ không nhận chúng ta….” (Tội Ác Mỹ-Ngụy: Mậu Thân và Hậu Mậu Thân Huế 68: Nguyễn Thị Thanh Sung) những xác chết này, không do dân quân hay du kích giết để trả thù.

 

    Quân lệnh Việt Cộng trong thời chiến Chống Mỹ Cứu Nước, rất nghiêm minh và tử h́nh ngay tại chiến trận hay lúc rút lên căn cứ, bất kể quân hàm cán bộ du kích hay bộ đội Bắc Việt, có hành vi cướp của giết  người trả thù, hiếp dâm…V́ kháng chiến quân cách mạng Việt Cộng, sống từ dân, do dân, lớn lên trong dân, chiến đấu trong ḷng dân, dân bảo bọc, chở che và ủy nhiệm đánh cho quân xâm lược đế quốcPháp- Mỹ-Vatican cút và đánh cho  Việt gian VNCH nhào dành độc lập-tự chủ-thống nhất đất nước.

 

    Trong khi đó, Chính quyền miền Nam VNCH và quân đội VNCH, đă được Giáo sư F. Murray, trường báo chí Annenberg đại học USC đă xúc phạm đến quân lực VNCH, bằng một bài báo đăng trên tờ Los Angeles Times nói rằng quân lực này nổi tiếng "hiếp dâm và ăn cướp... " (Nhật báo Viễn Đông, thứ Năm, tháng 10 năm 2002), và Bộ trưởng Quốc pḥng Rumfeld thời làm dân biểu đă phỉ nhổ VNCH là “ Chính quyền miền Nam ‘VNCH’ là chính quyền bù nh́n ”….      

 

    Gần một tháng phản công, chỉ hai ngày sau khi tái chiếm lại Huế, lực lượng Mỹ - VNCH đào hố chôn tập thể đầu tiên tại trường Trung học Gia hội. Người chỉ dẫn là Trung úy Quân vận, rễ của ông Nguyễn Văn Ri (anh em ông Ri, ông Bê, ông Mừng là những nghệ nhân làm Diều). Anh Trung úy Quân vận đă bị ngất trong một trận phi pháo bắn phá trường này vào một đêm đen. Nam nữ dân quân du kích và thanh niên thiện nguyện, tưởng anh ta chết nên khiêng bỏ xuống một cái hố đào vội. Ngoài anh Trung úy Quân vận c̣n có một số xác chết khác nữa, trong đó có  xác ông Bửu Măn, bà Quít. Không ngờ anh Trung úy chỉ bị ngất, khi các dân quân du kích đi khiêng tiếp các xác chết khác th́ anh có cơ hội ngồi dậy ḅ lên khỏi miệng hố và chạy về nhà trốn cho đến ngày Mỹ - VNCH tái chiếm Huế.     

 

    Từ đó những hố chôn tập thể ở Phú Vang, Phú Thứ và một số nơi khác, tiếp tục đào lên. Người được chôn trong những hố chôn tập thể đó gồm một số tù binh quân cán chính VNCH bị bắt mang theo, một số thanh niên bị bắt lên rừng để bổ xung quân số  và nhiều dân quân du kích và bộ đội Bắc Việt. Trên đường rút lui, những người nầy bị bom pháo Mỹ bắn chết. Rất ít người chạy thoát. Những cán bộ, du kích thoát chết tập trung lại lo chôn cất những người chết một cách vội vă rồi tiếp tục cuộc hành quân. Khi đào các xác chết lên, ai ai cũng là người Việt Nam, làm sao phân biệt được ai quân cán chính VNCH, ai là dân quân du kích, ai là Việt Cộng ! Nhưng sau khi đào lên VNCH đều cho tất cả những người chết đều do Việt Cộng thảm sát. 

 

    Chỉ c̣n vài trăm gia đ́nh không t́m được xác cha, chú, bác, anh em, chồng con, là tù binh quân cán chính VNCH bị trói và thanh niên bị bắt theo bổ xung quân số, khắp các địa danh hố chôn tập thể suốt 40 năm nay. Thương tiếc thay, ngàn đời không thể t́m thấy xác những người này (trong đó có anh Lê Hữu Bôi và Trần Điền), trên đường bắt theo lên núi vào rừng, họ đă ôm gọn bom phi pháo hay đạn đại pháo của Mỹ - VNCH truy kích và không tập bừa băi, nổ banh xác biến thịt xương thành bụi và máu thành hơi như những “bom người”kháng chiến quân Iraq.  

 

    Nên nhớ rằng, tù binh quân cán chính VNCH đều bị trói và bị bắt mang theo vào rừng, nhất là Thượng nghị sĩ Trần Điền và anh Lê Hữu Bôi, không bao giờ kháng chiến quân Việt Cộng giết, trái lại phải bảo vệ họ cẩn mật dẫn lên an toàn khu trên rừng, và không có ai đủ thẩm quyền giết bất kỳ tù binh Mỹ - VNCH giữa chiến trường.

 

    Trường hợp anh Lê Hữu Bôi, kháng chiến quân cách mạng Việt Cộng không bao giờ, không bao giờ và không bao giờ giết nhân sĩ quần chúng Lê Hữu Bôi, lư tưởng cách mạng dân tộc Phật giáo, song hành lư tưởng cách mang dân tộc Việt Minh Cộng Sản Đảng, đánh đuổi thực dân đế quốc xâm lược, quyết  dành lại độc lập và thống nhất đất nước. Thật không ngờ, anh Bôi phạm sai lầm sơ đẳng chính trị là chạy loạn trốn bom đạn lại chui vào hang ổ Việt gian Thiên chúa giáo phản quốc tại nhà thờ Phú Cam, cùng với đảng viên Đại Việt Cần Lao Công Giáo Trần Điền. Anh Bôi, nhân sĩ cấp lănh đạo Phong trào Sinh viên Phật giáo Ấn Quang - nguyên Chủ tịch Tổng hội Sinh Viên Đại học Sàigon năm 1963 có tài hùng biện, thu hút quần chúng và sinh viên tranh đấu chống Việt gian “lính đánh thuê” quân phiệt Thiệu-Kỳ-Khiêm, người luôn được Việt Cộng nhắm đến và mong anh tham gia kháng chiến Chống Mỹ Cứu Nước cùng với những trí thức sinh viên yêu nước như các thầy Tôn Thất Dương Tiềm, Nguyễn Thúc Tuân, Hoàng Phủ Ngọc Tường, các sinh viên Nguyễn Thiết, Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Phan.v.v. nhảy núi  năm 66 và 68  (anh Bôi đàn em các thầy và đồng lứa với các bạn sinh viên Huế ở trên).

 

    Anh Lê Hữu Bôi - Chủ tịch THSV Sài G̣n, cùng thời với anh Hoàng Văn Giàu (Đoàn trưởng Đoàn Sinh viên Phật tử Huế những năm 1963, 1964) - một trong những sinh viên lănh đạo Sinh viên Sài G̣n chống chế độ Ngô Đ́nh Diệm rất quyết liệt. Như trên đă nói, Việt Cộng không bao giờ giết những nhân sĩ được quần chúng yêu mến, trong số đó có chú của Tâm Đạt. Chú của Tâm Đạt Trần Văn Thông là ông đội Trần Văn Di, (dân Huế gọi tắc Đội Di) - đồn trưởng đồn Cảnh sát Đông Ba, ở ngay góc đường phố chính chợ Đông Ba: đường Trần Hưng Đạo, đường Phan Bội Châu, đường Huỳnh Thúc Kháng và dốc cầu Gia Hội. Đội Di là một nhân sĩ có cuộc sống đạm bạc và thanh liêm, được dân Huế thương kính. Trước ngày chiến dịch nước Lũ, ngày 20/8/63, ông đội Di đă báo cho Thầy Đôn Hậu (ôn Đôn Hậu, chứng minh sư quy y cho gia đ́nh chú Di) biết rằng Thượng toạ sẽ bị Diệm bắt, Thượng toạ nên t́m cách trốn thoát đi. Nhưng Thượng toạ không trốn.  Vài ngày sau mật vụ Cẩn biết được sự việc, đội Di bị đổi vào  Tuy Ḥa. Măi đến sau ngày Cách mạng 1.11.1963 thành công, đội Di mới được trở lại nhiệm sở đồn Cảnh sát Đông Ba. Sau Tết Mậu Thân 68, đội Di đổi qua làm việc tại Ṭa Án Thượng Thẩm Huế cho đến ngày Thống nhất đất nước 75. Vào sáng ngày mồng ba Tết, có ba anh du kích đến nhà ông đội Di, trói tay dẫn đi lên hướng cầu Đông Ba (cầu đen) và dẫn lên đồn Cảnh sát Đông Ba (có người trông thấy), thảm cảnh bị trói dẫn đi trên đường khu xóm và đường phố, đă gây xúc động bàng hoàng dân phố, gia đ́nh chú tôi và gia đ́nh tôi rất lo sợ, nhưng tin rằng chú tôi sẽ không bị xử như ông Rớt, ông Có vài ngày trước đây. Chúng tôi biết chú tôi làm trưởng đồn cảnh sát Đông Ba hơn 10 năm, không hề phạm một tội ác nào, không bức hiếp hại dân, luôn được sự thương mến của chị em tiểu thương chợ Đông Bà và dân phố Huế. Ông được xem là một ông đội nhân sĩ quần chúng thanh liêm hiền đức…. Quả nhiên, chỉ vài giờ sau chú tôi được tự do về nhà và từ đó không có anh chị du kích đến nhà bắt chú tôi đi học tập cả. Và một vài năm sau ngày 30/4/75, đội Di được cán bộ nhà nước và đảng ủy Phường Phú Cát, có đến tham vấn vài lần và thương kính chú tôi.    

 

    Qua dẫn chng thực tế trường hợp của ông đội Di -  một nhân sĩ quần chúng dân ở phố, chợ, uy tín của ông không thể so sánh với uy tín của nguyên Chủ tịch THSV Sài G̣n. Thế mà chú tôi được đối xử như thế. Qua đó, tôi có thể  nghĩ rằng anh Lê Hữu Bôi, ông Trần Điền, thường dân và tù binh quân cán chính VNCH bị giết chết không t́m thấy xác họ đă ôm gọn bom hay đạn pháo của quân Mỹ - VNCH truy kích trên đường họ bị Việt Cộng đưa ra vùng chiến khu chứ không phải họ đă bị Việt Cộng giết. Mong sao những nhân chứng c̣n sống sót ở đâu đó, ở bên nầy hay ở bên kia nên lên tiếng nói rơ về những cái chết thiếu may mắn ấy.

 

    Nói tóm lại, hàng ngàn xác chết thường dân và tù binh quân cán chính VNCH bị giết chết trong cuộc chiếm lại thành phố Huế bởi đạn pháo truy kích bừa băi của Mỹ và VNCH. David Douglas Duncan, một nhà nhiếp ảnh chiến trường nói về cuộc tái chiếm rằng đó là “một sự nỗ lực dốc hết sức để loại bỏ bất cứ một kẻ địch nào….,chứng thương những mănh bom, đạn pháo và đại pháo…Mỹ - VNCH, trên hàng ngàn xác chết được khai quật đào lên từ những hố chôn tập thể, do các anh chị du kích Việt Cộng chôn vội, là tang chứng bom đạn Mỹ “cứu” dân Huế đă giết nhiều dân Huế .

        

 

   

Chính thế, ….không có nhà báo phương Tây nào đă được dẫn đến những mồ chôn tập thể khi các hố chôn đó được khai quật cả. Ngược lại một nhà nhiếp ảnh người Pháp Marc Riboud đă nhiều lần bị từ chối yêu cầu muốn đi xem một trong số địa điểm nơi mà ông tỉnh trưởng tuyên bố có 300 cán bộ chính phủ đă bị Việt cộng giết. Và rồi cuối cùng nhiếp ảnh gia này đă được máy bay đưa đến địa điểm ấy, nhưng viên phi công đă từ chối không chịu hạ cánh với lư “do nơi đó không an toàn để hạ cánh. (Chuyện Hoang Đường Vụ Thảm Sát Ở Huế 68 “The Myth Of The Hue Massacre 68” )

 

    Sự thật hàng ngàn xác chết thường dân, tù binh quân cán chính VNCH, anh chị du kích Việt Cộng và anh bộ đội Bắc Việt trộn lẫn trong các hố chôn tập thể được khai quật do bom đạn Mỹ “cứu” dân Huế đă giết nhiều dân Huế, đă được kháng chiến quân cách mạng Việt Cộng chôn vội. Thế mà, Mỹ - “lính đánh thuê” VNCH đă méo mó, mô tả một cách sai lệch, thổi phồng, tô vẽ với những bia đặt do quân giải phóng Việt đă thảm sát Mậu Thân Huế, nhằm mục đích tuyên truyền, chỉ là những giọng điệu và vai tṛ của chúng trong một chiến dịch tuyên truyền  mở rộng nhằm làm giảm đi ảnh hưởng vụ thảm sát Mỹ Lai

 

    Không những thế “Lính đánh thuê” VNCH, bắt ép hàng trăm gia đ́nh (6 mộ xác chết nhà ông Gạc và một số mộ chôn ở công viên cạnh chùa Diệu Đế) có thân nhân bị chết bởi phi pháo bom đạn Mỹ chôn vội tạm thời đâu đó trong thành phố đào lên cải táng, cùng với hàng ngàn xác chết từ các hố chôn tập thể khai quật, đồng loạt đám táng tập thể lên án Việt Công thảm sát Mậu Thân Huế, do Tổng đoàn Cán Bộ Xây Nông Thôn Thừa Thiên - Huế diễn tuồng .   

                                          

Hậu Mậu Thân Huế

 

 

   Hơn một tháng Mỹ - VNCH tái chiếm tỉnh Thừa Thiên - Huế, trên 90% Phật tử Huế, đă phải sống bất an lo sợ bị giết và đi tù, để trả thù cho Ngô Đ́nh Diệm, trên quy mô lớn do chính quyền Cần Lao hồi sinh (chính quyền Hậu Mậu Huế 68, cho đến 30/4/75 ở Huế (Cần lao Thiên chúa giáo và Đại Việt Hà Thúc Kư). Trong một bài viết mô tả đầy sinh động, nhà báo người Ư Oriana Fallaci, trích dẫn lời một linh mục Pháp ở Huế đă kết luận rằng: “Tất cả có khoảng 1100 người bị giết (sau ngày quân Saigon “giải phóng” thành phố)”. Hầu hết sinh viên, giáo sư đại học, tu sĩ Phật giáo, trí thức và Phật tử (religions people) ở Huế đă không bao giờ che đậy cảm t́nh của họ đối với quân giải phóng (In a graphic description, Italian journalist Oriana Fallaci, citing a French priest from Hue, concluded that :” Altogether, there have been 1,000 killed (after “liberation” by Saigon forces). Mostly students, university teachers, priests. Intellectuals and religious people at Hue have never hidden their sympathy for the NLF.”). Chuyện Hoang Đường Vụ Thảm Sát Ở Huế 68 “The Myth Of The Hue Massacre 68”   

 

    Và trong Hồi Kư: Nguyễn Thị Thanh Sung, tiểu tuyện 6: Tội Ác Mỹ-Ngụy: Mậu Thân và Hậu Mậu Thân Huế 68 quân Mỹ - quân VNCH tái chiếm và ổn định Huế, th́ dân Huế sống bất an hơn bao giờ hết. Thân sinh cô Thanh Sung bị bắt đi tù chỉ v́ trong “cuốn sổ vàng” của Việt Cộng thấy có ghi tên ông ấy. Cô Thanh Sung đă nh́n thấy xác những người bị t́nh nghi đă ủng hộ Việt Cộng bị VNCH giết nằm la liệt hai bên đường rầy gần Ga xe lửa. Những người nầy đă bị giam đói trước khi bắn và khi bắn th́ người ta bắn ngay vào mặt như sau:

 

    “Một tuần sau ngày Ba tôi bị bắt, người lính (công an, NDVN) đến gần Mẹ tôi và nói “Bà và người nhà lên đường rầy xe hỏa gần nhà Ga, để nhận xác chồng bà. Khi nhận ra, nhớ đem về chôn cất ngay lập tức.”

    D́ cầm tay tôi hai d́ cháu vừa đi, vừa chạy lên đường rầy xe lửa, qua khỏi nhà Ga, đi theo đường rầy về phía núi, từ đằng xa nh́n tới, chúng tôi đă bắt đầu thấy những xác chết nằm la liệt hai bên đường rầy. Sự sợ sệt từ đâu bắt đầu chiếm lấy và bao phủ lên người tôi, tôi cầm chặt tay d́ như có ư định kéo lui. D́ lên tiếng như để trấn an:

    “Họ bị bắn đêm hôm qua, bây giờ họ chết keo rồi, không làm ǵ tụi ḿnh được đâu. Vả lại ḿnh phải đến t́m Ba con chớ.”

    Tôi theo d́, đến gần nh́n từng xác chết, nh́n họ tôi thấy thương họ vô cùng, tôi không biết họ có tội không? Cũng như Ba tôi, nhưng tại sao? Nh́n vào họ là tôi muốn ói ra. Khó mà nhận ra xác lắm, lư do đầu tiên là họ bị giam đói trước khi bắn, lư do thứ nh́, khi bắn th́ người ta bắn ngay vào mặt. Trước sự kinh hoàng như vậy mà d́ tôi c̣n b́nh tĩnh để nói;

    “Con nh́n vào chân, vào đầu trọc để nhận ra Ba Con, đừng có nh́n vào mặt, nh́n hết số người này vào mặt, d́ nghĩ là ḿnh không đủ can đảm để tiếp tục đâu.”

    Mới đâu nghe d́ nói thế tôi tưởng d́ nói có lư, nhưng khi nh́n vào đầu người ta, làm sao tránh được nh́n cái mặt. Nh́n đă gần hết số người rồi, mà vẫn chưa thấy Ba tôi, tự nhiên tôi hết sợ, và tự đâu niềm hy vong dâng lên. D́ tôi lên tiếng:

    “D́ biết rơ lắm, d́ tin vào lời Trai v́ thấy nó nói có lư. Thôi đi về con hè! Hai mươi cái xác không có cái nào đi theo ḿnh cả, cũng chẳng xác nào c̣n đủ sức để đưa tay ra vẫy chào.”

 

    Và ông Nguyễn Đăng Hiếu, ba cô Thanh Sung thoát chết và trở về với gia đ́nh:

 

    “Trời ơi! Bà là vợ của cái ông đầu trọc, ốm nhom đó phải không? Trời ơi! Ông ấy thật là may, trong cái đêm người ta đem nhóm ông đi, ông v́ ốm, đau, ngồi trong góc, rồi chết luôn. Người ta đă không thấy, và không biết nên bỏ quên ông luôn. Ngày sau tôi đến gác, dọn dẹp, tưởng không có ai nữa, chết hết rồi, th́ bỗng nghe tiếng rên rĩ, tôi chạy vào té ra ông c̣n một ḿnh ở đó, c̣n sống....Thôi Bà về đi, để một vài ngày nữa, t́nh h́nh lắng dịu bớt, Bà t́m cách chạy cho chồng Bà ra. Bây giờ vẫn đang c̣n lộn xộn lắm. Họ đang giành giựt quyền hành, đang lợi dụng t́nh h́nh để thanh toán lẫn nhau.”

 

    Khi Việt Cộng  làm chủ Thành phố, dù muốn hay không, thanh niên, sinh viên, học sinh Huế không thể không tham gia công tác với Việt Cộng. Người th́ ra tŕnh diện xin cầm súng, người th́ t́nh nguyện bổ sung lực lượng giải phóng, người đi tải thương, người đi đào hầm, đi chôn tử sĩ hay dân chúng bị bom đạn Mỹ giết chết, các chị, các bà vợ, các mẹ... đi mua thực phẩm từ những nơi bán gạo liên gia và đại lư thực phẩm đồ hộp Mỹ, cá hộp và một vài nơi “họp chợ chạy” bán rau tươi…để dùng.v.v. Khi Việt Cộng rút khỏi Huế, nhiều người không nhảy núi, hoặc trên đường đi bị phi pháo thoát chết chạy về nhà. Tất cả những người nầy, về sau, khi Mỹ và VNCH chiếm lại Huế, đă  bị những quân cán chính VNCH trốn trong nhà nh́n thấy, đi khai báo vu cáo họ là Việt Cộng, để rồi họ bị giết, đi tù lao Thừa Phủ, tù Côn Đảo, tù khám Chí Hoà và nhiều nhà tù khác. một vài nơi nào đó, bị tra tấn dă man thành phế nhân hoặc chết trong tù hay khi được thả về nhà.

 

    Trưởng ty Cảnh sát Mậu Thân Huế 68, là ông Đoàn Công Lập, dân Huế gọi là “Lập Tóc Đỏ”, đảng viên Đại Việt Cần Lao Công Giáo của Hà Thúc Kư. Nhân vụ Mậu thân, Lập đă ra tay khủng bố Phật tử Huế, để trả thù cho bọn Cần lao gia đ́nh họ Ngô ở Phú Cam. Lập lợi dụng t́nh h́nh đảng phái thanh toán lẫn nhau và đang giành giựt quyền hành, để đe doạ khủng bố những thương gia giàu có lo chạy tiền cho thân nhân ra tù. Nếu không th́  đem từng nhóm người đi bắn như hồi kư của Thanh Sung đă viết ở đường rầy Ga xe lửa và nhiều nơi khác.

 

    Đoàn Công Lập, thời hàn vi, không biết đă đậu Tú tài chưa (?), không biết trước đó có gia nhập quân đội VNCH hay không, chỉ thấy hằng ngày ông ra phụ với vợ dọn và dẹp sạp vải ngoài chợ Đông Ba. Không rơ bằng con đường nào, hồi Tết Mậu thân, ông  được cất nhắc lên làm Trưởng ty Cảnh sát Thừa Thiên - Huế. Gia đ́nh nội ngoai và vợ ông theo Phật giáo một cách thuần thành, nhưng ông ta lai phạm bao nhiêu tội ác với Phật tử Huế. Một nỗi đau của Phật giáo Huế và gia đ́nh ông. 

 

    Hơn 10% dân Huế trong Mậu thân Huế 68, có thân nhân bị “lính đánh thuê” VNCH giết, đi tù bị tra tấn dă man. Riêng trong khu xóm tôi có anh Nguyễn Thanh Trúc, trên 25 tuổi, cháu bà quả phụ Nguyễn Đắc Phương, có tham gia với dân chúng trong Tết Mậu thân bị đi tù Côn Sơn hơn hai năm, bị tra tấn thành phế nhân. Anh Trần Văn Thành, con thương gia Trần Văn Định, và là cháu ông Trần Văn Kế, cán bộ hành chánh tỉnh Thừa Thiên, ra tham gia công tác mấy ngày, bị đi tù Côn Đảo mấy tháng, sau gia đ́nh lo tiền  được thả về, nhưng hai tháng sau ngă bệnh chết. Anh Nguyễn Đắc Lộc, con ông thầu khoán Nguyễn Đắc Phương (người bị mật vụ Phan Quang Đông của Ngô Đ́nh Cẩn giết rồi vất xuống lầu vu nhảy lầu tự tử) cũng tham gia công tác rồi bị bắt sau được mẹ lo lót cho công an Huế, chỉ bị tù một thời gian rồi thả về. Các chị Nhạn, chị Thanh, chị Lan… đi mua thực phẩm từ những nơi bán gạo liên gia và đại lư thực phẩm đồ hộp Mỹ, cá hộp và một vài nơi “họp chợ chạy” bán rau tươi…để dùng và buôn bán, bị ông Huệ, ông Song, trốn trong nhà nh́n thấy, vu cáo là Việt Công, đi tù tạm giam từ vài ngày đến hơn một tháng.

 

    Nói tóm lai, theo tài liệu Noam Chomsky: Bằng chứng đă đuợc đưa ra ánh sáng rằng sự giết để trả thù trên quy mô lớn đă xẩy ra ở Huế do lực lượng Saigon sau khi tái chiếm thành phố,  cũng có thể sự thanh toán mang tính chính trị của chính quyền Saigon đă vượt quá bất cứ cuộc thảm sát nào của quân giải phóng và Bắc Việt ở Huế và… như trên đă dẫn, trong một bài báo mô tả rất sinh động, nhà báo người Ư Oriana Fallaci, trích dẫn lời một linh mục Pháp ở Huế đă kết luận rằng: “Tất cả có khoảng 1100 người bị giết (sau ngày quân Saigon “giải phóng” thành phố)”. Hầu hết sinh viên, giáo viên Đại học, tu sĩ, trí thức và tín đồ tôn giáo (religions people) ở Huế đă không bao giờ che đậy cảm t́nh của họ đối với quân giải phóng. Hậu Mậu thân 68, là cuộc trả thù cho gia đ́nh họ Ngô  Diệm - Nhu - Cẩn, trên quy mô lớn do chính quyền Cần Lao hồi sinh, đă giết, thủ tiêu và đi tù trên 10% dân Huế (đa số là Phật tử). Rất tiếc những tội ác lịch sử nầy chưa được báo chí, sách vở phản ảnh để cho đời nầy và đời sau hiểu rơ thực chất của cuộc tàn sát “hậu Mậu thân” như thế nào.

 

Tâm Đạt Trần Thông

ĐDTB, ngày 1/1/08

  

Ghi chú:

 

     Anh cả Trần V M, cùng cha  khác mẹ, đang học lớp đệ tứ trường Quốc Học? bị dụ theo đạo Công giáo, bỏ học và bỏ ḍng tộc, t́nh nguyện vào trường Sĩ quan Thủ Đức, tưởng rằng lợi dụng theo Công giáo thời Thủ tướng Việt gian Diệm “Shit! Diem ‘s the only boy we‘ve got out there‘’ “Cứt! Diệm là thằng bé duy nhất chúng ta có ở đây’’ (lời TT Johnson), hy vong sẽ thăng chức quan phát tài. Nhưng đâu ngờ, GHCG Việt gian dụ khị được TVM, bỏ đạo Phật, cách ly ḍng tộc và làm con chiên. GHCG biết rơ con chiên tân ṭng không có tin chúa, mà chỉ v́ cái lá đa hay con chim hay lợi dung thăng quan phát tài, cho nên xem anh tôi (chị dâu đạo Công giáo) như con chiên nghẻ. GHCG chỉ cần đám con TVM, sẽ là những giáo dân cuồng tín ngu nghiện đạo, dốt nát và phản quốc, mưu đồ tạo thế lực chính trị tiến đến dâng nước Việt cho tái tim Mẹ vô số tội. Thật vậy, hơn 20 năm, đời quân ngủ từ cấp chuẩn úy chỉ ḅ lên được cấp thiếu tá vào năm 1970?, chức vụ cao nhất cuối cùng Thiết đoàn phó vào năm 1975, vất bỏ quân phục tháo chạy trốn ở Đà Nẵng để đi tù cải tạo hơn 12 năm, sống trong thùng container nóng ngột và hôi thối (quản giáo bao nhiêu lần thấy tội tha ra ngoài container, nhưng chỉ chưa đầy một ngày lại khùng điên chống đối, thế là TVM được chui trở lại hít mùi hôi thối). Nhà nước Việt Nam, thực hiện chính sách di dân kinh tế HO, ODP và Vượt Biên….anh TVM được di dân qua Thiên Quốc Mỹ Jesusma diện HO. Amen

 

    Chị hai Trần TDT, có chồng đại úy Không  quân (vợ 2 con), sống nghèo khổ cùng cực với đồng lương do kinh viện và quân viện Mỹ, tháo chạy vào ngày 30/4/75, sau đó bảo lănh vợ con di dân diện ODP.

 

    Anh ba Trần V Trí, cấp bậc trung úy thuộc sư đ̣an 22, vùng II, gia đ́nh cùng cùng khổ vợ hai con sống ở trại gia binh sư đoàn, đi tù cải tạo hơn hai năm, học tập tốt, không có ai thăm nuôi, và lư lịch thuộc diện gia đ́nh cùng khổ vô sản chuyên chính, cho nên không đủ tiêu chuẩn chính sách di dân HO (trên 3 năm), qua Mỹ diện ODP

 

    Anh tư Trần Văn Tri, giáo viên cấp một, nhà giáo nghiêm túc và phấn đấu, mong được vào đảng CS, nhưng không được (vào đảng Cộng Sản  khó vô cùng, lư lịch gia đ́nh ḍng họ Ngụy 100%) cho dù gần 20 năm giữ chức Chủ tich Công đoàn giáo viên và tổ phó an ninh khu phố, được giáo viên và dân phố tín nhiệm (chức Chủ tịch Công đoàn là người của đảng), nay đă nghỉ hưu    

 

    Tâm Đạt, cựu Thiếu úy Sĩ quan Bảo Tŕ Không quân VNCH, xuất thân từ trường SQ Thủ Đức, đời quân ngũ hơn 3 năm chỉ đi học các quân trường: Thủ Đức, thặng số chờ đi học, quân trường Nha trang, để sau này đi học bổ túc tại Mỹ, Mỹ cắt quân viện phải hủy bỏ, cuối cùng nhận chức vụ trưởng ban Kiểm kỳ Vật liệu yểm trợ, Đoàn Vật Cụ Yểm Trợ thuộc Không Đoàn V, đóng tại Tân Sơn Nhất, chỉ được hai tháng th́ tháo chạy qua Mỹ vào ngày 30/4/75. 



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend