NHÂN DÂN VIỆT NAM.ORG
TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC TRONG NUỚC VÀ HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN QUYẾT TÂM
CÓ NGÀY VUI ĐẠI THẮNG VIỆT NAM III LÀ ĐẬP TAN ÂM MƯU DBHB CỦA ĐẾ QUỐC MỸ, GIẢI TRỪ VÀ GIẢI HOẶC
GIẶC ÁO ĐEN VATICAN – GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊA – GIẶC TIN LÀNH

    Giới thiệu một số website:

   * Cong San
   * Nhan Dan
   * Cong An
   * Cong An N.D.
   * Quan Doi N.D
   * Lao Dong
   * Thanh Nien
   * Tuoi Tre
   * Saigon G, P.
   * VNA Net
   * Voice of V.N.
   * www.chuyenluan.com
   * www.duoctue.org
   * www.khuongviet.net
   * www.nguoivietyeunuoc.org
   * www.nguyentua.com
   * www.dongduongthoibao.net
   * www.dongduongthoibao.com
   * home.comcast.net/~charlieng


   

CHIẾN THẮNG MẬU THÂN, VẪN LÀ THỜI SỰ


CHIẾN THẮNG MẬU THÂN, VẪN LÀ THỜI SỰ

 

 

 

 

Ông Phan Duy Nhân (Ảnh: Khả Ḥa) Ông Phan Duy Nhân khi mới ra tù (Ảnh nhỏ)
Ôn lại Mậu Thân, chỉ có ư nghĩa khi chúng ta ôn lại để không thẹn với xương máu, không thẹn với khí phách, tài năng, mưu trí, tinh thần xả thân v́ nước của cha anh...

 

1.

 

Giáo sư CTL (xin gọi tắt tên ông như vậy) là một trí thức nổi tiếng ở miền Nam trước đây. Ông không muốn tên thật của ông được nêu lên báo, không phải ông ngại ai làm khó dễ, mà như ông nói: "Cái thằng đă vượt biên như tôi giờ nói ǵ cũng thấy không tiện". Đầu những năm 1980, không làm việc được với cơ chế bao cấp, ông vượt biên. Ra nước ngoài, ông vào làm việc cho Liên Hiệp Quốc, làm đến chuyên gia cấp cao của tổ chức này cho đến khi về hưu. Giờ ông sống với gia đ́nh ở một nước châu Âu. Thỉnh thoảng ông về nước, rồi lặng lẽ ra đi, không phát ngôn, ít tiếp xúc.

 

Mấy lần gặp ông, lần nào tôi cũng thấy lạ. Lạ nhất là ông nói thẳng thắn những chuyện mà ở Sài G̣n, Hà Nội bây giờ ít khi người ta bàn luận lúc trà dư tửu hậu. Ông nh́n thấy những điều mà những người làm báo chúng tôi và tôi nghĩ ngay cả những người lănh đạo đất nước không phải ai cũng nh́n thấy.

 

- Việt Nam đang ở vị trí nào trong khu vực?, tôi hỏi ông.

 

- Không thua kém bất cứ nước nào.

 

- So với Thái Lan?

 

- Không thua.

 

- Nhưng GDP đầu người của Việt Nam thấp xa so với Thái Lan?

 

- Nếu anh "bổ sung" cho xă hội thêm một vạn thằng ăn trộm, GDP lập tức sẽ tăng lên, v́ như cách tính của nó, các hoạt động điều tra, xét xử, quản lư nhà tù... cũng được tính vào GDP. GDP chưa đủ để nói lên mức độ thịnh vượng. So với Bangkok chúng ta không bằng, nhưng so tổng thể nước ta với Thái Lan th́ chưa chắc.

 

- Nhưng ta thua xa Singapore th́ chắc chắn?

 

- Không thể so sánh như vậy được. Singapore vốn là một phần và là phần phát triển nhất của Malaysia tách ra. Anh hăy tưởng tượng xem điều ǵ sẽ xảy ra nếu tách Sài G̣n hoặc Hà Nội ra khỏi Việt Nam? Không nên coi trường hợp cá biệt như Singapore là một mô h́nh.

 

Ông nói tiếp, như thể chứng minh điều mà lẽ ra tôi phải chứng minh cho ông thấy: "Có lần sang Ấn Độ chính tôi chứng kiến cảnh này trên đường phố: một xe hơi sang trọng đâm vào một xe ba gác. Người lái xe hơi rơ ràng là sai, nhưng anh ta xuống xe, ngang nhiên đấm cho anh  ba gác mấy đấm. Cảnh sát đến, đánh tiếp anh ba gác mấy bạt tai nữa. Và vụ việc kết thúc. Ở Việt Nam có cảnh tượng đó trên đường phố không? Chắc chắn là không. Ở nông thôn cũng không. Ở nơi xa xôi hẻo lánh nhất cũng không. Dân chủ phải được nh́n từ đó, không nên nh́n theo cách của các phương tiện truyền thông phương tây”.

 

Giáo sư CTL là người từng "dắt" linh mục Nguyễn Ngọc Lan lên chiến khu gặp các vị lănh đạo kháng chiến. Sau sự kiện Mậu Thân, các ông đều là những người công khai dơng dạc tuyên bố "Chống Mỹ, cứu nước" ngay giữa Sài G̣n. Dù sau này có xảy ra "chuyện này chuyện kia" khiến ông CTL bỏ nước ra đi, nhưng ông chưa bao giờ ân hận đă "theo cộng sản" hồi ấy. Không những vậy, t́nh cảm đối với kháng chiến, cách nh́n về dân tộc và quan niệm về dân chủ của ông là nhất quán từ bấy đến giờ. C̣n cựu linh mục Nguyễn Ngọc Lan, người sau này cũng có "chuyện này chuyện kia", nhưng mỗi khi kể lại chuyện lên chiến khu rúc hầm bí mật, khuôn mặt ông bao giờ cũng rạng rỡ.

 

2.

 

Quân giải phóng Gia Định chiến đấu kiên cường giữ vững quyền làm chủ ở Hóc Môn trong cuộc tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968 (Ảnh: TTXVN)

Xe tăng Mỹ bị quân giải phóng đánh chiếm tại Huế (Ảnh: TTXVN)

Máy bay vận tải C.119 của Mỹ ở sân bay Tân Sơn Nhất bị đạn súng lớn của quân giải phóng phá hủy  (Ảnh: TTXVN)

Bí thư thứ nhất BCH T.Ư Đảng Lao động Việt Nam Lê Duẩn trong bài phát biểu tại Hội nghị T.Ư Đảng lần thứ 14 (khóa 3) tháng 1.1968 đă so sánh lực lượng giữa ta và địch như sau:  1959 - 1960, khi ta mới bắt đầu khởi nghĩa, quân địch 7, ta 1 (lúc đó chưa có quân Mỹ); 1960: quân Diệm 10, ta 1; 1961: địch 7, ta 1; 1962 - 1963: địch 5, ta 1; 1965-1968: địch 3, ta 1 (Mỹ đă vào nửa triệu quân). Đó là về số quân, nhưng ông nói: "Địch thua ta về lực lượng cơ động, nó 1, ta 2, ta mạnh hơn nó". 40 năm rồi mà đọc lại lời phân tích đó vẫn thấy phấn khích, vẫn h́nh dung được khí thế hùng tráng của quân ta trên chiến trường. Riêng về chính trị, ông Lê Duẩn khẳng định ở miền Nam từ trước tới nay địch bao giờ cũng thua ta. Ông nhấn mạnh đến sức mạnh của quần chúng, cả ở nông thôn lẫn thành thị. Ở thành thị, Bí thư thứ nhất Lê Duẩn nhiều lần nhắc đến sự kiện "cướp chính quyền 70 ngày ở Đà Nẵng", "quần chúng đă bạo lực nổi dậy trong đô thị và đă có lúc cầm quyền 70 ngày" (sự kiện nhân dân Đà Nẵng làm chủ thành phố 76 ngày đêm năm 1966)... Đó là những tiền đề để mở cuộc tổng tấn công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968.

 

Nhân kỷ niệm 40 năm chiến thắng Mậu Thân, tôi đă gặp lại ông Nguyễn Chính (nhà thơ Phan Duy Nhân), người đă dạy cho tôi những bài học cách mạng đầu tiên khi ông vừa mới ra tù. Đối với tôi, ông là một nhân vật đặc biệt. "Đặc biệt", bởi ông chính là người lập kế hoạch tổ chức sự kiện "cướp chính quyền 70 ngày" và trực tiếp vận động quân đoàn 1 quân đội Sài G̣n biến thành "quân đoàn Trần Hưng Đạo" ly khai chính quyền trung ương của địch, tạo điều kiện cho nhân dân làm chủ thành phố Đà Nẵng năm 1966. Tôi nhớ hồi mới ra tù năm 1974, khi ông ốm thập tử nhất sinh, các vị lănh đạo Khu ủy Khu 5 sợ ông chết, đă đề nghị ông tranh thủ viết lại sự kiện này. Ông đă viết theo trí nhớ, giữa những cơn sốt rét, một tài liệu dài mấy trăm trang đánh máy, được Khu ủy cho lưu hành trong cán bộ như một tài liệu phục vụ công tác đấu tranh chính trị.

 

Hai năm sau từ sự kiện 76 ngày, từ chiến khu ông Phan Duy Nhân vào nội thành Đà Nẵng tham gia chiến dịch Mậu Thân, là một trong những người tổ chức quần chúng nổi dậy. Ông công khai cầm loa kêu gọi đồng bào phối hợp với quân giải phóng đang tiến vào thành phố và dẫn đầu cuộc biểu t́nh trước họng súng của quân thù. Ông bị địch bắn găy một chân và bị bắt. Khi bị bắt, ông vẫn hô: "Đả đảo đế quốc Mỹ xâm lược. Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh!" và kêu gọi: "Chỉ ḿnh tôi bị thương, đồng bào hăy tiếp tục nổi dậy khởi nghĩa". Khi chúng hỏi tên họ, chức vụ, ông trả lời dơng dạc: "Tao họ Việt tên Nam, chống Mỹ cứu nước!". Ông bị tra tấn dă man, bị đóng đinh vào bảy đầu ngón tay, nhưng ông vẫn giữ vẹn toàn khí tiết. Cuối cùng chúng đày ông đi Côn Đảo. Ở tù Côn Đảo 6 năm, đến năm 1974 ông được trao trả cho Chính phủ cách mạng lâm thời theo Hiệp định Paris. Sau giải phóng, ông công tác ở Đà Nẵng, tiếp đó được điều ra Trung ương, làm quyền Trưởng ban Tôn giáo Chính phủ, nay ông đă về nghỉ hưu ở TP.HCM.

 

Khi tôi hỏi chuyện Mậu Thân, ông Phan Duy Nhân nghĩ ngợi lâu lắm. "Nói chuyện Mậu Thân để phục vụ cái ǵ cho bây giờ mới là điều quan trọng. Ôn lại quá khứ để bảo tồn và nâng cao ḿnh mới là điều cần thiết. Bảo tồn để mà nâng cao, nhưng không nâng cao th́ không bảo tồn được!".

 

3.

 

Nói về Mậu Thân, giọng ông Phan Duy Nhân trở nên hào sảng, hào sảng y hệt lần đầu tiên tôi được nghe ông nói tại căn cứ cách mạng Xuyên Trà của Đặc khu ủy Quảng Đà năm 1974, khi tôi là một chú học sinh trung học hoạt động nội thành lên vùng giải phóng. Ông nói:

 

"Có 4 bài học rút ra từ Mậu Thân mà đến nay vẫn đang là vấn đề thời sự. Thứ nhất là ư chí tiến công. Một dân tộc bị xâm lược mà không có ư chí tiến công, dân tộc đó không bao giờ giải phóng được ḿnh. Sau Đồng Khởi, chúng ta liên tiếp vừa công kích vừa khởi nghĩa, đánh lùi địch từng bước, công kích khởi nghĩa giành chính quyền từng phần, để tiến tới tổng công kích tổng khởi nghĩa giành toàn bộ chính quyền về tay nhân dân. Quá tŕnh cách mạng miền Nam cho đến năm 1975, căn bản là quá tŕnh liên tục tiến công và nổi dậy.

Năm 1965, sau khi chiến lược chiến tranh đặc biệt thất bại, Mỹ đă huy động quân đội và phương tiện chiến tranh lớn nhất trong lịch sử nước Mỹ, vừa ào ạt đưa hơn nửa triệu quân vào miền Nam, vừa dựng ra cái gọi là "sự kiện Vịnh Bắc bộ" (1964) tiến hành leo thang chiến tranh ra miền Bắc, huy động hàng chục ngàn máy bay, trong đó có B52 và hạm đội, liên tục ném hàng triệu tấn bom hủy diệt trên cả hai miền Nam Bắc nước ta. Chúng c̣n hung hăng tuyên bố tiến hành “b́nh định” và “t́m diệt”, làm “ba sạch” (giết sạch, phá sạch, đốt sạch) ở miền Nam và “đưa miền Bắc trở lại “thời kỳ đồ đá”. Cuộc tổng tiến  công và nổi dậy Xuân Mậu Thân là đỉnh cao của cuộc đọ sức với Mỹ. Nếu không có ư chí tiến công, chúng ta không thể biến yếu thành mạnh, biến ít thành nhiều, không thể đương đầu với cuộc đọ sức lịch sử này mà cả thế giới không thể tin là ta chiến thắng. Ở Huế, Đà Nẵng, Sài G̣n... và tất cả các thành phố, thị xă, thị trấn ở miền Nam, bộ đội ta đă dũng mănh tiến công thọc sâu vào hang ổ địch, vào Bộ Tổng tham mưu quân đội Sài G̣n, Đài Phát thanh, Ṭa Đại sứ Mỹ, các hậu cứ chỉ huy của địch khắp nơi, nhân dân ta đă xông lên chống Mỹ, giành chính quyền và trực diện vận động binh lính Sài G̣n quay súng trở về với nhân dân. Thứ hai, chúng ta đă huy động sức mạnh của toàn dân tộc. Đỉnh cao của đại đoàn kết dân tộc là lúc này. Mặt trận đoàn kết dân tộc được mở rộng bằng mọi h́nh thức, tập hợp tất cả những người yêu nước, yêu dân chủ và ḥa b́nh. Mặt trận dân tộc giải phóng chưa đủ, Liên minh các lực lượng dân tộc, dân chủ và ḥa b́nh đă ra đời ngay trong Mậu Thân để tập hợp tất cả các lực lượng dân tộc chống Mỹ và chống bạo quyền tay sai ngay trong các thành thị và vùng bị tạm chiếm. Mặt trận đoàn kết dân tộc có sức thuyết phục đến mức khiến cho không chỉ những người "phân vân lừng chừng" với kháng chiến, những người không tán thành cộng sản, mà ngay cả một bộ phận công chức và quân đội chính quyền Sài G̣n cũng bị phân hóa, ngả theo Mặt trận. Từ sự kiện Mậu Thân, chúng ta đă thực hiện chính sách đại đoàn kết dân tộc thành công nhất, ngoạn mục nhất. Đây c̣n là một cuộc vận động dân chủ lớn nhất trong lịch sử cho đến lúc đó, tạo tiền đề cho các phong trào rộng lớn, đa dạng sau này. Một loạt các h́nh thức đấu tranh của nhân dân đă ra đời như: “Lực lượng ḥa hợp dân tộc”, “Phong trào đ̣i thi hành Hiệp định Paris”, “Mặt trận nhân dân cứu đói”, “Mặt trận nhân dân tranh thủ ḥa b́nh”, phong trào đ̣i cải thiện chế độ lao tù... đều là những thực thể sinh động của Liên minh, là sự "tập dượt" cho trận cuối cùng giải phóng đất nước. Thứ ba, chúng ta đă thực hiện được mục tiêu căn bản nhất là làm rung chuyển, bẻ găy, đè bẹp ư chí xâm lược của Mỹ. Trong lịch sử, dân tộc ta chưa bao giờ đặt ra mục tiêu tiêu diệt đến tên địch cuối cùng, mà chỉ làm cho chúng tê liệt ư chí để chấm dứt chiến tranh xâm lược. Hồ Chủ tịch nói, hễ c̣n một tên xâm lược trên đất nước ta th́ ta phải chiến đấu để "quét sạch chúng đi", là theo nghĩa đó. Thắng lợi lớn nhất của Mậu Thân là làm phá sản chiến lược “chiến tranh cục bộ”, buộc Mỹ phải chấm dứt ném bom miền Bắc, chuyển sang chiến lược “Việt Nam hóa chiến tranh” để rút quân, buộc Mỹ phải  ngồi vào bàn đàm phán. Không có thắng lợi của Mậu Thân th́ không thể có cuộc tổng tấn công tổng nổi dậy giải phóng toàn miền Nam năm 1975. Thứ tư, địa vị quốc tế của chúng ta được nâng cao. Chúng ta ngồi vào bàn đàm phán ngang với Mỹ, với tư thế là người chiến thắng. Thế giới biết đến cuộc chiến đấu chính nghĩa của chúng ta nhiều hơn bao giờ hết, phong trào chống chiến tranh xâm lược của Mỹ lan rộng trên toàn thế giới, trong đó hơn 1 triệu người Mỹ đă xuống đường đ̣i chính quyền Mỹ chấm dứt chiến tranh. Việt Nam trở thành trung tâm của phong trào dân tộc, dân chủ rộng lớn trên thế giới".

 

Đó là những bài học lớn nhất, là cái vốn quư giá nhất không ai được phép lăng quên. Ngày nay thế nước đă khác xưa. Nước ta và nước Mỹ đă gác lại quá khứ, thiết lập quan hệ  ḥa b́nh, là đối tác làm ăn ṣng phẳng “nước sông không xâm phạm nước giếng”. Chúng ta không ôn lại quá khứ để chống lại ai nếu người đó không xâm hại đến chúng ta. Ôn lại chuyện Mậu Thân, cũng như ôn lại những cuộc đấu tranh hào hùng của dân tộc mà chỉ để tự hào kiểu  "đánh được Mỹ th́ không có ǵ là không làm được", rồi hài ḷng, thậm chí tự huyễn hoặc với những ǵ đă chiến thắng, th́ việc ôn lại là không có mấy ư nghĩa.

 

Mỗi khi nghe trong những cuộc đàm phán chúng ta cứ mặc cả đi mặc cả lại để người ta chấp nhận "nước ta là nước đang phát triển ở tŕnh độ thấp" hoặc chúng ta "tiếp thị" Việt Nam có "lợi thế nhân công giá rẻ", đành rằng chúng ta đang tranh thủ mọi cơ hội để phát triển, nhưng vẫn thấy thẹn, vẫn thấy nhục. Ông Phan Duy Nhân trầm ngâm nói với tôi khi chia tay: "Đá bóng mà thua dân đă không chịu nổi rồi...".

 

Ôn lại Mậu Thân, chỉ có ư nghĩa khi chúng ta ôn lại để không thẹn với xương máu, không thẹn với khí phách, tài năng, mưu trí, tinh thần xả thân v́ nước của cha anh, để biết rơ những ǵ chúng ta đang có, để tiếp tục nâng cao “hùng tâm” của dân tộc, để quyết đưa đất nước nhanh chóng trở nên hùng mạnh, để quyết giữ cho bằng được từng tấc đất tấc biển tấc trời của tổ tiên. Nếu không làm được những việc đó th́ chúng ta chưa xứng đáng là lớp người tiếp nối thế hệ đă đổ máu xương làm nên sự kiện vĩ đại này.

 

Trong khi tôi viết bài báo này, ông Hồng Lê Thọ, một Việt  kiều ở Nhật đang sống và làm việc ở TP.HCM có chuyển cho tôi một bức thư của ông André Menras gửi cho ông với tiêu đề "Điều khiến cho tôi bị mất ngủ", kèm theo thư là bài báo đăng trên Thanh Niên kêu gọi hiến kế cung cấp nước ngọt cho Trường Sa.

 

Ông Menras viết: "Như anh đă biết, những người lính trẻ Việt Nam hiện nay đang ở quần đảo Trường Sa xa xôi. Đối mặt với hiểm nguy có thể dẫn đến chết người, họ đang sống trong những điều kiện bấp bênh, và nhất là thiếu nước ngọt. Giúp đỡ cho người lính đảo về mặt này trong những ngày cận tết, tức mang lại cho họ sự hỗ trợ về tinh thần".

 

Ông cho biết ông đă liên hệ với một công ty ở Nantes, ở đó họ sản xuất được một cỗ máy khử mặn nước biển, giá chỉ 5.000 euro, tạo được 130 lít nước ngọt/giờ, có thể lắp đặt ở Trường Sa. Ông gửi kèm cả sơ đồ chi tiết của máy.

 

Ông viết tiếp cho ông Thọ: "Nếu như anh cũng bị thuyết phục như tôi, và nếu như anh có những người bạn muốn tham gia hoạt động đoàn kết với những người lính trẻ, nếu như anh vẫn chưa đánh mất tinh thần thanh niên, thế th́ cần phải bắt tay ngay vào việc thôi. Tôi xin đóng góp đầu tiên 500 euro và thậm chí nhiều hơn nếu cần".

 

Chúng tôi quá xúc động khi đọc bức thư này. André Menras chính là một trong hai người Pháp (người kia là ông Pierre Debris) tạo một sự kiện gây chấn động ở Sài G̣n hồi chiến tranh chống Mỹ. Ngày 25.7.1970, hai ông đă công khai leo lên tượng thủy quân lục chiến trước mặt trụ sở Quốc hội của chính quyền Sài G̣n, giương cao lá cờ Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam và rải hàng ngàn tờ truyền đơn phản đối đế quốc Mỹ xâm lược, đ̣i ḥa b́nh, độc lập cho dân tộc Việt Nam. Cả hai ông đều bị chính quyền Sài G̣n bắt giam vào khám Chí Ḥa.

 

Cũng từ sự kiện Mậu Thân, chúng ta đă có hai người bạn Pháp kiên cường đó. Giờ đây ông Menras vẫn ở bên cạnh Việt Nam, vẫn chung t́nh, vẫn tha thiết như vậy đó.

 

 

Hoàng Hải Vân, thanhnien.online, 4/2/08

NDVN, trích Chiến thắng Mậu Thân, vẫn là thời sự



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend