NHÂN DÂN VIỆT NAM.ORG
TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC TRONG NUỚC VÀ HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN QUYẾT TÂM
CÓ NGÀY VUI ĐẠI THẮNG VIỆT NAM III LÀ ĐẬP TAN ÂM MƯU DBHB CỦA ĐẾ QUỐC MỸ, GIẢI TRỪ VÀ GIẢI HOẶC
GIẶC ÁO ĐEN VATICAN – GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊA – GIẶC TIN LÀNH

    Giới thiệu một số website:

   * Cong San
   * Nhan Dan
   * Cong An
   * Cong An N.D.
   * Quan Doi N.D
   * Lao Dong
   * Thanh Nien
   * Tuoi Tre
   * Saigon G, P.
   * VNA Net
   * Voice of V.N.
   * www.chuyenluan.com
   * www.duoctue.org
   * www.khuongviet.net
   * www.nguoivietyeunuoc.org
   * www.nguyentua.com
   * www.dongduongthoibao.net
   * www.dongduongthoibao.com
   * home.comcast.net/~charlieng


   

Tham Quan Con Đường “Gặt Băo” Của Anh Em Ông NGÔ Đ̀NH DIỆM


 

 

<> QUỐC KỲ - QUỐC CA 

 

<> QUỐC KỲ VIỆT NAM

 

<> QUỐC KỲ-QUỐC HIỆU-QUỐC CA NCHXHCNVN  

 

 _________________________

 

 

Lê Hồng Phong

 

Hoàng Linh Đỗ Mậu

 

Hoàng Nguyên Nhuận

 

Trần Chung Ngọc

 

 

Giuse Phạm Hữu Tạo

 

  Nguyễn Mạnh Quang

 

 

Charlie Nguyễn

 

 

Nguyễn Đắc Xuân

 

 

Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ

 

 

Thân Hữu  

 

 

 

Báo Trong Nước & Hải Ngoại

  

 

 

Trang Nối Kết

 

 

 

 


 

Tin tức - Tài liệu - Lịch sử

Sự kiện Việt Nam - Thế giới 

 

 

Tin Thế Giới & Việt Nam

 

Truyền H́nh Online Mười Ngàn Ngày Vietnam War

 

Chương Tŕnh Truyền H́nh Trực Tuyến Việt Nam Trên NHÂN DÂN VIỆT NAM. ORG

 

ĐÀI TIẾNG QUÊ HƯƠNG RADIO TRÊN TRANG NHÀ NHÂN DÂN VIỆT NAM. ORG

 

Cuộc Đời Cách Mạng Tổng Thống Hugo Chavez

 

 

Cuộc Đời Và Sư Nghiệp Tổng Thống Saddam Hussen

 

 

Hồ Chí Minh & Đảng CSVN

 

 

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Điệm

 

 

Những Tài Liệu Và  Kiện Lịch Sử Cách Mạng Miền Nam 1/11/63

 

 

Những Siêu Điệp Viên LLVT

 

 

Sự Thật GHPGVNTN “Vơ Lan Ái”  Ăn  Phân T́nh Báo Mỹ NED

 

 

Hiễm Họa Giặc Áo Đen La Mă

 

 

Đại Thắng Mùa Xuân 30/4/75

 

 

“Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

 

 

Lột Mặt Nạ DBHB Của NED  

 



 

 

 

Tham quan con đường “gặt băo” của anh em ông NĐD

 

Hồi kư - Nguyễn Đắc Xuân

(Để tưởng nhớ Nguyễn Thiết, Trần Quang Long và Vĩnh Kha.)

 

* Theo đoàn Sinh viên Huế tham quan con đường “gặt băo” của anh em ông Ngô Đ́nh Diệm ở Sài G̣n tháng 11/63

 
 
“Cuộc cách mạng 1.11.1963” thành công,  một tuần sau, tướng Dương Văn Minh đưa tàu bay ra miền Trung mời đại diện sinh viên tranh đấu Huế vào Sài G̣n nghe chuyện quân đội tổ chức lật đổ chế độ Ngô Đ́nh Diệm. Nhận được lời mời quá gấp nên chúng tôi không thể  họp khoáng đại để đề cử đại diện được mà chỉ kịp chọn một số anh chị em đă tham gia tranh đấu chống Diệm từ đầu, đă bị “kế hoạch nước lũ” của Ngô Đ́nh Nhu bắt giam từ sáng 21.8.1963, và một số bạn bè đă tham gia tranh đấu khác. Đoàn gồm có các thành viên Trần Quang Long - Nguyễn Đắc Xuân (ban Việt Hán, Đại học Sư phạm), Nguyễn Thiết - Nguyễn Đ́nh Hiển (Luật khoa), Hoàng Phủ Ngọc Tường - Thái Thị Kim Lan - Thái Thị Ngọc Dư - Nguyễn Thị Kim Xuyến (Văn khoa); Phạm Thị Xuân Quế - Lê Quang Tái - Lê Thị Thảo - Nguyễn Thị Kim Tri (Khoa học và Y khoa), Lư Văn Nghiên (Viện Hán hoc) và nhiều người nữa mà đến nay tôi không c̣n nhớ tên.

        Máy bay đưa chúng tôi đáp xuống sân bay Tân Sơn Nhất vào sáng ngày 11.11.1963 và về nhà nghỉ tại một doanh trại quân đội trên đường Lê Thánh Tôn. Ngay trưa hôm ấy chúng tôi được mời vào Bộ Tổng Tham Mưu gặp các tướng lănh trong “Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng” và nghe họ kể lại từ đầu đến cuối cuộc hành quân đảo chánh lật đổ chế độ “Ngô triều”. Chiều hôm đó chúng tôi được đưa đi tham quan “Thành Cộng hoà” (nơi trú đóng của lực lượng bảo vệ trung thành nhất của chế độ Diệm), thăm đơn vị Thủy Quân Lục Chiến - đơn vị đă trực tiếp tấn công vào Dinh Gia Long. Sáng hôm sau, 12.11. 1963, chúng tôi đi tham quan Dinh Gia Long và tham quan con đường “gặt băo” của hai anh em ông Ngô Đ́nh Diệm và ông Ngô Đ́nh Nhu. Chương tŕnh tham quan ngày 12.11.1963 rất ấn tượng, đă để lại trong tôi nhiều chuyện không thể nào quên.

        Dinh Gia Long rộng khoảng 2ha, ở trung tâm thành phố Sài G̣n, nằm giữa 4 con đường: Gia Long (trước), Lê Thánh Tôn (sau), Pasteur (bên phải) và Công Lư (bên trái), do Kiến trúc sư Pháp Alfres Foulhoux thiết kế, xây dựng từ năm 1885 đến năm 1890. Kiến trúc đồ sộ và rất đẹp nầy lúc đầu dùng làm Bảo tàng Thương Mại, nhưng sau chuyển thành Dinh Gia Long dành làm nhà ở cho Thống Đốc Nam Kỳ. Bởi thế sau nầy, khi dinh Độc Lập bị hai phi công Phạm Phú Quốc và Nguyễn Văn Cử  dội bom hư hại nặng (27.2.1962), Ngô Đ́nh Diệm và bầu đoàn thê tử của Ngô Đ́nh Nhu dọn sang Dinh Gia Long ở. Dinh Gia Long trở thành Dinh Tổng thống và dinh thất của gia đ́nh họ Ngô tại Sài G̣n. Không rơ năm 1962, anh em nhà họ Ngô có biết rằng trước đó 17 năm, trong cuộc đảo chính 9.3.1945,  quân đội Phù tang đă vào dinh nầy bắt sống Thống đốc Nam kỳ Hoefel đem bỏ tù không, chứ theo cụ Vương Hồng Sển th́ dân Sài G̣n biết rất rơ và cho rằng anh em nhà họ Ngô đem nhau vô Dinh Gia Long ở đă là một dấu hiệu không lành.  

        Chúng tôi vào tham quan Dinh Gia Long đúng mười hôm sau ngày hai ông Diệm Nhu chạy trốn khỏi nơi đây, Dinh vẫn c̣n do lực lượng Thủy quân lục chiến canh giữ. Bên trong Dinh bàn ghế, giấy má, bản đồ, chai lọ, đồ làm tóc, áo quần vẫn c̣n ngỗn ngang trên sàn nhà. Các sĩ quan Cộng hoà hướng dẫn chúng tôi cho biết cả tuần qua nhiều đoàn đă vào thăm và họ đă lấy đi không biết bao nhiêu của cải. Suốt tuần qua báo chí Sài G̣n đăng nhiều phóng sự điều tra về những bí mật trong Dinh Gia Long, đặc biệt là những h́nh ảnh sex mà họ gán cho là của bà Trần Thị Lệ Xuân- vợ cố vấn Ngô Đ́nh Nhu - người tự mệnh danh là đệ nhất phu nhân của Việt Nam Cộng Hoà. Do đó khi được vào tham quan, chúng tôi đến ngay pḥng ngủ của bà Lệ Xuân phía gần đường Pasteur. Cái pḥng nầy bị dân chúng phá tanh banh. Các sĩ quan chỉ cho chúng tôi hệ thống kính soi được lắp kín bốn mặt tường và họ giải thích rằng: Bà Lệ Xuân lắp hệ thống kính như thế để mọi hoạt động thân thể riêng tư của bà trong pḥng nầy bà có thể ngắm được từ nhiều phía. Và người ta cũng hướng dẫn cho chúng tôi rằng pḥng riêng của Tổng thống Diệm gần pḥng riêng của cô em dâu. Ông Ngô Đ́nh Nhu muốn vào pḥng riêng của vợ phải đi qua pḥng của anh trai ông. Không rơ thực hư như thế nào, cho đến bây giờ tôi vẫn chưa hiểu có đúng như thế không và tại sao lại như vậy.

        Sau ngày 2.11.1963, báo chí Sài G̣n cũng đưa nhiều tin tức về con đường hầm bí mật nối liên Dinh Gia Long với một cơ sở của Diệm trên đường Lê Thánh Tôn, và vào chiều tối ngày 1.11.1963, anh em ông Diệm đă thoát ra ngoài bằng đường hầm ấy. Nhưng sự thực không đúng như thế, chuyện đơn giản hơn nhiều. Chúng tôi được một viên sĩ quan Thủy quân lục chiến đem xuống xem một đoạn đường hầm dài chừng 15 m, miệng hầm ở ngay trong Dinh Gia Long và hướng ra phía đường Pasteur. Họ cho biết vào khoảng 8 giờ tối ngày 1.11.1963, anh em Diệm Nhu rời Dinh Gia Long từ căn hầm nầy bằng một chiếc Citroen do ông Cao Xuân Vỹ đưa tới. Hai ông mặc quần áo ngủ, c̣n  đồ lớn xếp mang theo. Ông Diệm xách một cái cặp tài sản quư của riêng ông.

Tham quan chỗ xuất phát rồi, chúng tôi lên xe đi lại lộ tŕnh anh em ông Diệm đă đi qua lần cuối cùng. Trước khi rời Dinh Gia Long, chúng tôi chụp một kiểu ảnh để ghi lại cảnh trí Dinh Gia Long vừa bị tấn công tơi tả cách đó hơn một tuần với những người sĩ quan đă chỉ huy thủy quân lục chiến đánh vào sào huyệt của anh em Diệm Nhu và những sĩ quan hướng dẫn chúng tôi đi tham quan. [Kiểu ảnh kỷ niệm ấy may mắn được một người đi trong đoàn giữ kỹ, sau ngày thống nhất đất nước (1975), gia đ́nh người bạn tặng lại cho tôi xem như một món quà mừng tôi chín năm đi kháng chiến được b́nh yên trở về.]

        Chụp ảnh xong, một số thành viên trong đoàn, đa số là các cô nữ sinh, tranh thủ đi thăm bà con bạn bè ở Sài G̣n hoặc đi phố mua hàng chứ không đi tham quan tiếp. Riêng những anh chị em sinh viên đă quá đau khổ v́ chế độ Diệm th́ hăng hái đi xem cho đến cùng.

        Xe đưa chúng tôi đi theo đường Pasteur đến đường Hồng Thập Tự (nay là Nguyễn Thị Minh Khai) th́ rẽ trái. Theo kế hoạch ban đầu hai ông Diệm Nhu định đến ngă tư Hồng Thập Tự -Lê Văn Duyệt (Cách mạng Tháng tám ngày nay) sẽ rẽ phải để về nhà thờ Ba Chuông ở đường Trương Minh Kư - cuối đường Trương Minh Giảng (nay là đường Lê Văn Sĩ). Nhưng rồi ông Diệm đổi ư kiến, cho xe rẽ trái chạy lên đường Đồng Khánh (Trần Hưng Đạo B ngày nay) về hướng nhà thờ Cha Tam ở miệt Chợ Lớn. Trên đường đi ông Nhu sực nhớ đến Mă Tuyên - Bang trưởng Triều Châu, một người làm ăn kinh tế với gia đ́nh ông Nhu và đang là Thủ lănh Thanh niên Cộng hoà người Việt gốc Hoa tại khu vực Chợ Lớn. Ông Nhu cho rằng chín mười giờ đêm mà đến nhà thờ Cha Tam không tiện nên đề nghị tạm dừng chân tại nhà Mă Tuyên. Ông Diệm đồng ư. Gia đ́nh Mă Tuyên đón tiếp anh em ông Diệm rất ân cần theo nghi lễ truyền thống của người Trung Hoa. Anh em ông Diệm ở đó cho đến gần 4 giờ sáng 2.11.1963 mới thay đồ lớn, thắc cà-vạt, đi giày da nâu cho có uy thế trước khi đến nhà thờ Cha Tam. Xe chúng tôi dừng lại trước nhà Hoa kiều Mă Tuyên nhưng không được vào. V́ lúc đó Mă Tuyên đă bị bắt và tài sản của Mă Tuyên đă bị tịch thu hết. Xe đưa chúng tôi vào nhà thờ Cha Tam ở đường Học Lạc.

        Nhà thờ Cha Tam do người Hoa xây dựng từ đầu thế kỷ XX. Nhà thờ nhỏ nhưng kiến trúc đẹp ở trong một khu dân cư yên tĩnh và có vẻ nghèo so với các khu vực khác của Hoa kiều Chợ Lớn. Nhà thờ có tên Francisco Xavier, nhưng Cha Tam (tên thật là Đàm A- Tô-Tam Assou) người Hồng Kông đến làm cha xứ ở Chợ Lớn từ cuối thế kỷ trước. Ông chết và xây mộ trong khuôn viên nhà thờ nên giáo dân thường gọi nhà thờ Francisco Xavier là nhà thờ Cha Tam.    

        V́ sao ông Diệm lại đến Nhà thờ Cha Tam ?

        Các nhà nghiên cứu sau nầy giải thích rằng sau năm 1948, ông Diệm c̣n lận đận, ở với anh ông là Giám mục Ngô Đ́nh Thục ở Vĩnh Long, mỗi lần lên Sài G̣n ông hay đến ẩn ḿnh ở nhà thờ Cha Tam cho nên đến giờ phút lâm nguy tối ngày 1.11.1963, ông lại nhớ đến nhà thờ Cha Tam. Lúc nầy Cha Tam đă chết, linh mục tiếp hai ông là một người Pháp tên là Jean. Linh mục Jean nói tiếng Việt rất giỏi. Khi đoàn đại diện Sinh viên Huế chúng tôi đến tham quan, cha Jean kể đại ư: Hai anh em ông Diệm và ông Nhu đến lúc trời c̣n tối. Lại vào sáng thứ bảy nên bổn đạo chưa ai đến. Chỉ mới có mấy cây nến trên bàn thờ đỏ lửa, c̣n cả khu vực nhà thờ vẫn tối om. Nghe có người lạ đến xem lễ một cách bất thường, cha Jean vội vă ra xem th́ thấy hai anh em ông Diệm lặng lẽ quỳ ở dăy ghế cuối cùng phía bên trái hướng mặt về phía   bàn thờ chúa cầu nguyện. Đứng sau là sĩ quan cận vệ (sau nầy tôi biết tên là Đại úy Đỗ Thọ) với nét mặt đăm chiêu. Chưa bao giờ gặp anh em Diệm Nhu nhưng khi thấy hai ông, cha Jean biết ngay là “Tổng thống với ông Cố vấn chính trị” nên rất vui mừng. Cha Jean mời hai ông vô nhà khách nghỉ và nếu cần th́ cho hai ông tị nạn, v́ nhà thờ là nước Chúa không ai dám xâm phạm. Hai ông do dự một chút rồi cũng vô nhà khách nghỉ. Sau đó cha Jean trở lại nhà thờ làm khoá lễ đầu. Không hiểu sao hai ông lại theo chân cha Jean ra nhà thờ dự lễ lần thứ hai và hai ông đă “rước ḿnh thánh chúa” (ăn bánh thánh). Bấy giờ đă hơn 6 giờ sáng 2.11.1963, trong nhà thờ đă có bổn đạo đến xem lễ. Dự lễ lần thứ hai xong, hai ông trở lại nhà khách nghỉ. Không rơ do ai loan báo, trẻ con trong khu vực nhà thờ kéo nhau đến chỉ vào cái nút ruồi trên má ông Diệm mà hô hoán lên rằng: “Tổng thống bây ơi ! Tổng thống bây ơi !”. Khi đoàn sinh viên chúng tôi đến tham quan, dân chúng ṭ ṃ đến và bảo: Ngay sau khi phát hiện ra “Tổng thống có cái nút ruồi trên mặt” có người đă đi báo cho “Hội đồng Quân nhân Cách mạng biết”. Không rơ có phải v́ biết ḿnh đă bị lộ nên khi trở lại nhà nghỉ của nhà thờ Cha Tam, anh em ông Diệm đă dùng điện thoại của nhà thờ thương thuyết với những người làm đảo chánh và yêu cầu họ đưa xe đến đón hai ông về Tổng tham mưu (bản doanh lănh đạo cuộc đảo chánh) bàn chuyện hai ông chuyển giao quyền hành. Nhận được điện của ông Diệm, tướng Dương Văn Minh cử một đoàn quân xa đi đón, gồm một xe Jeep chở Đại tá Dương Ngọc Lắm dẫn đầu, một chiếc Jepp thứ hai chở Thiếu tá Dương Hiếu Nghĩa và Đại úy Nguyễn Hoà Hiệp, sau cùng là một thiết giáp M.113 chở Đại úy Nguyễn Văn Nhung (cận vệ của tướng Dương Văn Minh). Đoàn quân xa ra khỏi Tổng tham mưu, tướng Mai Hữu Xuân đi riêng một xe Jepp nữa đuổi theo sau. Tướng Xuân đi rồi,  tướng Trần Văn Đôn chuẩn bị hai pḥng riêng tại Tổng tham mưu để đón “Tổng thống với ông Cố vấn”.

        Đoàn xe đến nhà thờ Cha Tam, ông Nhu không chịu lên xe thiết giáp với lời trách móc nặng nề :“Đi đón Tổng thống bằng xe M.113 à ?”. Đă xảy ra một cuộc đấu khẩu rất gay gắt giữa anh em ông Diệm và Đại úy Nhung. Cuối cùng, hai ông bị đẩy lên xe thiết giáp, nắp xe M.113 từ từ kéo lên. Chệ độ Ngô Đ́nh Diệm dụp đổ từ đây.

        Đoàn tham quan của chúng tôi rời nhà thờ Cha Tam lên xe đi lại con đường mà chiếc M.113 chở hai anh em ông Diệm đă đi qua trước đó đúng 10 hôm. Xe đến Ngă sáu Cộng hoà nhập vào đường Hồng Thập Tự. Xe chạy quá phía hông Bệnh viện Từ Dũ đến gặp một cái chấn đường sắt cắt ngang đường Hồng Thập Tự, xe dừng lại. Các sĩ quan Cộng hoà chỉ cái chấn đường sắt và bảo chúng tôi: “Anh em ông Diệm đă bị Đại úy Nhung bắn chết bằng súng lục ngang khúc đường nầy đây”. Không hiểu sao, cả đoàn chúng tôi lặng người. Mỗi người trầm ngâm theo ư nghĩ riêng của ḿnh.

        Về cái chết của anh em ông Diệm là chuyện thời sự của báo giới và sinh viên tranh đấu ở miền Nam suốt những tháng cuối năm 1963 đến cả năm 1964. Nhiều nguồn tin nói cái chết của hai anh em Diệm Nhu đă được 9/10 người trong “Hội đồng Quân nhân Cách mạng” quyết định trong đêm 1.11.1963 rồi. Đa số những tướng đă bảo nhau “nhổ cỏ phải nhổ cho tận rễ” để trừ hậu hoạ.  Người có quyền thi hành quyết định “nhổ tận rễ” đó là tướng Big Minh (Minh lớn), người trực tiếp truyền lịnh là tướng Xuân (đi xe chạy đuổi theo sau) và người thực hiện là Đại úy Nhung- cận vệ tin cẩn nhất của tướng Minh đi trong xe thiết giáp M.113. Trong những thông tin đến với tôi lúc ấy, tôi nhớ nhất là những lời tường thuật của ông P.D.Đ.- bác sĩ săn sóc sức khoẻ cho tướng Trần Văn Đôn và luôn đi bên cạnh tướng Đôn. Bác sĩ Đ. kể:

        “Vào chiều ngày 1.11, ông Diệm điện thoại cho tướng Đôn nói chuyện ǵ đó, tướng Đôn trả lời trên điện thoại: “ Dạ thưa Tổng thống, để tôi tŕnh lại với Trung tướng Dương Văn Minh...” Tướng Minh ngồi gần đó, nghe thế liền nổi nóng chạy đến giật điện thoại trên tay tướng Đôn và quăng xuống bàn với lời quở trách rất nặng: “Giờ nầy mà Đôn c̣n thưa với tŕnh Tổng thống nữa sao ?” Tướng Đôn biết lỗi nên lặng đi. (1) Có lẽ ở   đầu giây bên kia ông Diệm nghe thế biết chuyện không xong nên cũng tắt luôn. Vào sáng 2.11, trong lúc Hội đồng Quân nhân Cách mạng đang ngồi chờ đoàn quân xa đi đón hai ông Diệm Nhu về th́ nghe máy truyền tin báo. Tướng Dương Văn Minh cầm ống nghe, có tiếng nói ở đầu dây bên kia của Đại úy Nhung: “Hai ông Diệm Nhu mua chuộc tôi không được, họ quay qua hành hung tôi, tôi bắn hai ông chết rồi !”. Tướng Dương Văn Minh sửng sốt đáp: “Ai cho phép mầy bắn ? Nhưng bắn rồi th́ biết làm sao được nữa !” - Kể đến đó bác sĩ Đ. nói tiếp: “ Có lẽ thấy bắn chết anh em ông Diệm rồi cũng chẳng sao nên đến lúc đó Đại úy Nhung mới quay lại bóp c̣ kết liễu cuộc đời hai ông. Chính v́ thế mà sau đó các ông trong “Hội đồng Quân nhân Cách mạng” dùng hai chữ accidental Suicide  (tự sát v́ rủi ro) để nói về cái chết của hai anh em ông Diệm chăng.”

        Bốn mươi năm qua, biết bao tài liệu trong Nam, ngoài Bắc, bên ta, bên Tây, bên Mỹ nói về cái chết của anh em ông Diệm, nhưng chung quanh cái chết ấy vẫn c̣n nhiều bí ẩn đang chờ khám phá. Duy có một điều không ai chối căi được là: Anh em ông Diệm nắm chính quyền Sài G̣n 9 năm, thiết lập đầy đủ các cơ quan hành pháp, lập pháp, tư pháp nhưng chính quyền Diệm đă hành xử một cách mờ ám đối với những người đối lập, cho nên cuối cùng hai anh em ông cũng chết trong sự mờ ám.

Nghe nói Nguyễn Văn Nhung là một ngươi đẹp trai, can trường đă trừng trị quân B́nh Xuyên bằng biện pháp tàn bạo của B́nh Xuyên , tướng Dương Văn Minh đă sử dụng Nguyễn Văn Nhung để giết chính anh em Diệm th́ quả là đắc sách. Và cũng v́ ân oán giang hồ như thế cho nên không lâu sau đó, vào ngày 31.1.1964, các tướng Nguyễn Khánh - Nguyễn Chánh Thi làm “chỉnh lư” cuộc “Cách mạng 1.11.1963”, người bị bắt và bị giết đầu tiên không ai khác là Nguyễn Văn Nhung. Không rơ giết để trả thù cho anh em ông Diệm hay giết để bịt đầu mối th́ chưa thấy tài liệu nào nói rơ.

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Diệm & Ngô Đ́nh Nhu Đền Tội Nợ Máu Nhân Dân

        Trưa hôm 12.11.1963, chúng tôi trở lại Tổng tham mưu, đứng trên băi cỏ mà chiếc xe M.113 chở hai cái xác đầm đ́a máu me của hai anh em Diệm Nhu về đậu cách đó mới hơn một tuần, chúng tôi có cảm giác như c̣n mùi tanh của máu đâu đây. Nguyễn Thiết đề nghị các sĩ quan Cộng hoà cho đi xem mộ của hai ông. Nhưng bị từ chối v́ lẽ phải giữ bí mật. Nếu không, dân Sài G̣n biết được họ sẽ t́m cách bới xác các ông lên như chơi. Cho đến lúc đó chúng tôi không thể nào lư giải được những việc vừa nghe thấy. Hai vị “anh minh” của đảng Cần lao Nhân vị, Thanh niên Cộng hoà, Phụ nữ Liên đới, Phụ nữ Bán quân sự   mới rầm rầm rộ rộ đó sao giờ đây lại đen tối đến cái mức một nấm mồ của hai ông cũng không dám công khai trước dân ? Đầu óc tôi tự nhiên căng thẳng quá chừng nên tôi không c̣n nhớ để hỏi thử sau khi hai anh em ông Diệm bị đẩy lên xe thiết giáp M.113 th́ cái cặp da tài sản riêng của ông Diệm mang theo ai giữ và trong ấy gồm có những ǵ ? Suốt mấy chục năm qua tôi chưa t́m được tài liệu nào giải đáp được cái thắc mắc đó cả. Giữa những ngỗn ngang của sự đời, một người nào đó đi trong đoàn b́nh luận: “Kẻ gieo gió th́ phải gặt băo”.

*
*        *

        Những thành viên trong đoàn sinh viên Huế đi tham quan ngày ấy, hiện nay vẫn c̣n ở Huế khá đông như nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường, bác sĩ Phạm Thị Xuân Quế, anh Lư Văn Nghiên, ở Đà nẵng có bác sĩ Lê Quang Tái, ở TP Hồ Chí Minh có Tiến sĩ Thái Thị Ngọc Dư, nhà giáo Nguyễn Đ́nh Hiển, ở Đức có Tiến sĩ Thái Thị Kim Lan, ở Pháp có Lê Thị Thảo; ở Mỹ có Nguyễn Thị Kim Tri, ở Úc có Nguyễn Thị Kim Xuyến v.v. Ba thành viên chủ chốt trong đoàn nay không c̣n nữa là Nhà thơ Trần Quang Long (ra trường năm 1965), tham gia kháng chiến và hy sinh ở chiến trường Tây Ninh năm 1968; Nguyễn Thiết đang học năm thứ ba th́ thoát ly, phụ trách Thanh niên Thành ủy Huế, hy sinh năm 1968; Vĩnh Kha, về sau làm Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Huế, lănh đạo sinh viên phát động các cuộc đấu tranh chống các chính quyền Diệm mà không có Diệm. Kha mất v́ bệnh gan vào giữa những năm Tám mươi.

        Viết lại đoạn hồi ức nầy tôi không có mục đích để phục vụ cho việc nghiên cứu h́nh thành một tua tham quan du lịch nhân 40 năm cáo chung của chế độ Ngô Đ́nh Diệm (1963-2003). Đối với tôi, sự kiện đấu tranh năm 1963 là bước ngoặt quan trọng của sinh viên miền Nam, trong đó có tôi, mở ra Phong trào đấu tranh đô thị từ 1963 đến 1975, nhiều sinh viên thanh niên b́nh thường đă trở thành chiến sĩ yêu nước có tên tuổi. Trong số những người c̣n tại thế, chắc cũng có người đang viết hồi kư về cái giai đoạn bi hùng ấy của đời ḿnh. Riêng tôi, viết lại đoạn ức trên không những để ghi lại bước ngoặt quan trọng của đời ḿnh mà c̣n để nhớ lại những bạn bè đă mất không c̣n cơ hội cầm bút nữa. Và, nếu chữ nghĩa có một tác động nào đó th́ xin gởi vào tương lai cho con cháu sau nầy một thể nghiệm điển h́nh về cái chân lư: Đă gieo gió th́ có ngày sẽ gặt băo.                                     

Gác Thọ Lộc, Huế-mùa Xuân-2003 

(1) Theo KTS Nguyễn Hữu Đống-người đại diện dân sự độc nhất có mặt bên cạnh tướng Dương Văn Minh lúc ấy cho biết tướng Minh đă nạt nộ tướng Trần Văn Đôn rằng: "André ! Giờ nầy mà anh c̣n muốn phản tôi hả ? Nhung (cận vệ của tướng Minh) đưa súng đây !".  Tướng Đôn sợ quá muốn xỉu luôn. 

ĐDTB, ngày 6/11/08

NDVN, ngày 9/11/08



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend